Nhờ Bình Luận Tôi Được Chồng Như Ý
Chương 4
❮ sau❯13
Không biết ngủ bao lâu, cuối cùng tôi cũng tỉnh giấc, phát hiện mình đã trở về phòng ngủ trên mặt đất, nơi tràn ngập ánh nắng.
Thấy tôi, cậu ấy có chút không tự nhiên quay mặt đi, rồi lại nhìn xuống đôi chân trần của tôi: “Xỏ dép vào.”
Tôi không nhịn được làm nũng với cậu ấy: “Ơ, em tìm không thấy dép đâu.”
Cậu ấy nhíu mày, đứng dậy ôm tôi, tôi nhân cơ hội ôm lấy cổ cậu ấy, hôn lên má cậu ấy một cái.
Cậu ấy đỏ mặt đặt tôi lên sofa, rồi lại tìm dép lê, tự tay xỏ cho tôi.
Tôi cười hỏi: “Sao làm hết cả rồi mà vẫn còn ngại thế?”
Cậu đánh trống lảng: “Ăn sáng xong anh đưa em đi học.”
Tôi không chịu buông tha: “Không phải định nhốt em cả đời sao?”
Mặt cậu ấy đầy vẻ áy náy: “Xin lỗi em…”
Tôi không nhịn được cười: “Tô Hối, cái đó mà anh gọi là cầm tù à? Cầm tù thật sự là phải dùng xích xích em vào phòng tối, không cho em ăn cơm. Cái của anh ấy à, cùng lắm chỉ là kim ốc tàng kiều, mà còn chưa thành. Còn hai chúng ta, đêm qua chỉ có thể coi là một, đêm, hoan, ái.”
Nói đến đây, tôi chợt nghĩ: “Ôi, tối qua không dùng biện pháp tránh thai, em có thể có thai không?”
Sắc mặt cậu ấy tối sầm lại, ánh mắt cũng mất đi vẻ tươi sáng.
[Thôi xong, cái tên này lại bắt đầu tự dằn vặt rồi.]
[Cảm giác Tô Hối có vẻ hơi thiếu an toàn thì phải.]
[Đâu chỉ là hơi, mà là cực kỳ thiếu luôn ấy! Mọi người tin không, trong lòng anh ta giờ đang xoắn xuýt chuyện Kim Xán không muốn có con với mình, rồi suy diễn ra là Kim Xán không thích anh ta.]
Tô Hối chậm rãi nói: “Em yên tâm, anh đã đi thắt ống dẫn tinh rồi, em sẽ không…”
Tôi không nhận ra vẻ mặt khác thường của cậu ấy, vẫn hào hứng nói: “Anh nói xem nếu sinh con ra, thì sẽ giống anh nhiều hơn hay giống em nhiều hơn? Khoan đã, anh vừa nói anh làm gì cơ?”
Tôi kinh ngạc nhìn Tô Hối, Tô Hối cũng kinh ngạc nhìn tôi.
Tô Hối: “Em nguyện ý để anh làm cha của con em sao?”
Tôi tức đến bật cười: “Em đã nói thích anh nhiều lần như vậy, anh thật sự không nghe lọt tai lần nào sao?”
Hốc mắt cậu ấy đỏ hoe: “Em thật sự thích anh!”
Cậu ấy ôm chầm lấy tôi, lẩm bẩm: “Thì ra em thật sự thích anh.”
[Cuối cùng thì… cậu ta vẫn khóc…]
[Tô Hối đúng là Tô Hối, danh bất hư truyền.]
Tôi đẩy Tô Hối ra: “Khoan đã, sao anh lại đi thắt ống dẫn tinh?”
Vẻ mặt Tô Hối có chút không tự nhiên: “Anh không muốn em có con sớm như vậy, Xán Xán, em không nên làm mẹ sớm thế.”
[Cảm động trời đất!]
[So với tên trai Phượng Hoàng ngốc nghếch kia thì…]
[Đừng so nữa, hai người căn bản không cùng đẳng cấp.]
[Chờ đã? Nếu đoán không nhầm, là lúc chưa quen nữ chính, hắn đã đi thắt ống dẫn tinh rồi? Lúc đó hắn thậm chí còn không dám chắc nữ chính yêu hắn?]
[Watson, anh đã phát hiện ra một điểm mù.]
[Mù rồi, cậu phát hiện ra một điểm sáng.]
[Hít sâu một hơi, hai người này đúng là một đôi trời sinh!]
Tôi vừa cảm động vừa buồn cười, ôm lấy mặt cậu ấy hôn một cái: “Được, vậy chúng ta kết hôn trước, mấy năm nữa rồi sinh con, được không?”
Đôi mắt cậu ấy lại bừng lên sức sống, đen láy như ngọc.
Trán cậu ấy chạm vào trán tôi, giọng mũi nặng nề “ừ” một tiếng.
15
Đám cưới của tôi và Tô Hối không diễn ra ngay mà phải chờ đến khi tôi kết thúc năm học.
Đôi nhẫn tôi thiết kế trong học kỳ đầu cuối cùng cũng được dùng trong hôn lễ của mình, đó là một thiết kế với khoảng hai mươi chiếc vòng bao quanh viên kim cương hồng.
Tôi vẫn luôn nhớ về hai mươi quả bóng bay không có được năm xưa, và vẫn canh cánh trong lòng.
Hôn lễ có rất nhiều người đến, Tô Hối cuối cùng cũng được như ý nguyện, có thể đường hoàng nắm tay tôi, giới thiệu với mọi người rằng tôi là phu nhân của cậu ấy.
Tôi cũng vậy.
Bình luận vẫn tiếp tục chạy, nhưng trong lòng tôi có một linh cảm, có lẽ sau đám cưới này, tôi sẽ không còn nhìn thấy chúng nữa.
[Cuối cùng cũng đến đại kết cục rồi, trong lòng vừa chua xót vừa có chút không nỡ.]
[Muốn xem cuộc sống sau hôn nhân! Muốn xem cuộc sống sau hôn nhân!!]
[Đừng mơ nữa, chắc chắn là không chiếu được đâu.]
[Chờ đã, có phải tôi hoa mắt không? Hình như tôi thấy tên tra nam Phượng Hoàng kia rồi?]
[Tôi cũng thấy, tên khốn đó muốn làm gì?]
Trần Tiên Việt?
Tôi quay đầu lại, thấy Trần Tiên Việt đang đi tới, vẻ mặt vốn ôn hòa nhã nhặn của anh ta giờ đây có chút dữ tợn.
Trần Tiên Việt lớn tiếng chất vấn tôi: “Tiểu Xán, có phải em bị ép buộc không? Bọn họ vì chia rẽ anh và em, ép em gả cho tên bệnh hoạn này?”
“Xin anh tôn trọng chồng tôi!” Tôi giận dữ đáp trả anh ta bằng giọng lạnh lùng.
Trần Tiên Việt túm chặt lấy cổ tay tôi: “Anh không tin em thật lòng yêu cậu ta. Chiếc nhẫn này, anh đã nghe nói rồi, chẳng lẽ không phải em thiết kế cho chúng ta sao?”
Khách khứa bắt đầu xôn xao bàn tán.
Tôi muốn giật tay ra khỏi Trần Tiên Việt nhưng không được.
“Tôi không biết anh nghe ai nói, nhưng chiếc nhẫn này từ đầu đến cuối đều là thiết kế cho Tô Hối. Hai mươi vòng tròn trên đó là câu chuyện của tôi và Tô Hối, là hai mươi năm tôi quen biết Tô Hối, liên quan gì đến anh?” Tôi lập tức lớn tiếng đáp trả.
Trần Tiên Việt cũng hét lên không tin: “Tiểu Xán, anh biết hết! Anh biết nỗi khổ của em, biết em thân ở Tào doanh tâm tại Hán, em chờ anh, đợi anh công thành danh toại sẽ đến cưới em, em yên tâm, anh không ngại em là gái hai đời chồng.”
Tôi giận đến run người: “Anh buông tay! Ai thèm gả cho anh!”
“Bốp” một tiếng, là Tô Hối, cậu ấy đấm thẳng vào mặt Trần Tiên Việt.
“Lôi hắn đi.” Tô Hối lạnh lùng nói.
Bảo vệ tiến đến, lôi Trần Tiên Việt đang giãy giụa, gào thét đi.
Tô Hối nhíu mày kiểm tra cánh tay tôi, trên đó hằn lên vết năm ngón tay đỏ nhạt do Trần Tiên Việt để lại.
“Không sao đâu, lát nữa sẽ hết thôi.” Tôi trấn an cậu ấy, lại không nhịn được trêu chọc, “Sao bằng anh được, hôn một cái mà cả tuần dấu vết còn chưa tan.”
Mặt cậu ấy lại ửng đỏ, liếc tôi một cái đầy trách móc, rồi nắm lấy tay tôi: “Đi thôi, nghi lễ sắp bắt đầu rồi.”
Tôi cười hỏi cậu ấy: “Sao lần này anh không ghen tuông lên vậy?”
Cậu ấy nắm tay tôi, đặt lên ngực mình, để tôi cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh mẽ.
“Em biết anh yêu em mà.” Cậu ấy nhìn thẳng về phía trước, màn hình lớn trên sân khấu đang chiếu những bức ảnh chụp chung của hai người từ nhỏ đến lớn. Nhiều đến mức có thể chiếu liên tục mấy ngày mấy đêm không hết.
Tôi khẽ “ừm” một tiếng.
“Anh cũng vậy.” Cậu ấy nhẹ nhàng nói, rồi đặt mu bàn tay tôi lên môi mình.
“Tô Hối.” Tôi đột ngột gọi cậu ấy.
“Hửm?” Cậu ấy dịu dàng đáp lời.
“Lát nữa sau khi hôn lễ kết thúc, chúng ta có thể về lại căn hầm ở trang viên A không…” Tôi có chút ngượng ngùng nói với cậu ấy.
Cậu ấy lập tức quay đầu nhìn tôi.
“Cứ nghĩ đến việc anh từng muốn ở đó với em cả đời, em liền cảm thấy…”
“Vô cùng kích động! Vô cùng vui sướng!” Cuối cùng tôi cũng kìm nén được sự xấu hổ, nói ra hết lòng mình.
“Thật kích động! Đặc biệt vui vẻ!” Rốt cuộc tôi khắc chế được ngượng ngùng, nói ra lời trong lòng.
Ánh mắt cậu ấy rạng ngời, gương mặt trắng như tuyết đẹp tựa viên ngọc trai được ban ánh sáng, lấp lánh rạng rỡ.
“Được.” Cậu ấy nắm chặt tay tôi, khàn giọng đáp lời.
[Cạn lời…]
[Mấy đôi tình nhân trẻ trâu đúng là coi giam cầm như trò đùa!]
[…Thôi được, hai người vui là được!]
[À mà, tiền mừng để đây nhé, tôi chuồn trước đây, mai còn phải dậy sớm, đi ngủ đây!]
[Xán bảo bối à,
thằng nhóc xui xẻo, con gái con rể ngoan của ta, hai đứa nhất định phải hạnh phúc nhé!]
Tôi mỉm cười, trong lòng thầm đáp: Ừ, chúng tôi sẽ hạnh phúc, nhất định.”
End