Ngay Từ Đầu Đã Thích Em
Chương 1
❮tiếp ❯Học muội bốc trúng phải thử thách “Thật hay Thách”, chủ động hôn bạn trai tôi, Đoạn Tiêu.
Tôi tuyên bố chia tay ngay trước mặt mọi người, nhưng anh ta chỉ coi đó là giận dỗi trẻ con.
“Nếu là em vì trò chơi mà đi hôn người khác, anh cũng chẳng thèm để ý.”
Đoạn Tiêu luôn cho rằng một đứa ngoan ngoãn như tôi sẽ không bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn.
Lượt chơi tiếp theo, đến lượt Phó Tư Châu, hot boy khoa tài chính, bạn thân của anh ta, cũng bốc trúng “Thật hay Thách”:
[Dẫn một bạn nữ đi chơi qua đêm.]
Anh chậm rãi đưa tay về phía tôi, cong môi cười:
“Tối nay em muốn thử với tôi không?”
Cuối cùng, tôi đặt tay mình vào tay anh, đồng ý.
Đêm đó, Đoạn Tiêu gọi điện thoại cho tôi đến cháy máy.
01
Thử thách của Thẩm Anh là:
[Chọn một bạn nam bất kỳ tại đây để hôn trong 3 phút.]
Ngay lập tức, ánh mắt cô ta dán chặt vào Đoạn Tiêu đang ngồi cạnh tôi.
Mọi người đều nhìn theo hướng đó.
Đoạn Tiêu chỉ cúi đầu, mân mê tay tôi.
Như thể không hề cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia.
Thẩm Anh ngập ngừng hỏi tôi:
“Học tỷ, cho em mượn sư huynh Đoạn Tiêu ba phút được không ạ?”
Không khí tĩnh lặng đến mức mọi người nín thở, hồi hộp chờ đợi xem màn kịch này sẽ diễn ra thế nào.
Tôi thật sự không hiểu nổi.
“Ở đây có bao nhiêu người độc thân, sao cô không hỏi người khác?”
Cô ta á khẩu, cắn môi dưới, lộ vẻ khó xử.
Nhưng rồi vẫn bước sang phía bên kia, hỏi những người đàn ông khác.
Tất cả đều bị từ chối thẳng thừng, cho đến khi người thứ ba lên tiếng.
“Tôi không có vấn đề gì.”
Nụ cười của gã con trai vẩn đục: “Hôn ướt nhé?”
Thẩm Anh xấu hổ đến phát khóc, không ngừng lắc đầu.
“Không cần, không cần đâu…”
Gã kia có lẽ đã ngà ngà say, trực tiếp nắm lấy tay Thẩm Anh, định sàm sỡ hôn cô ta.
Đoạn Tiêu vẫn luôn thờ ơ đứng cạnh tôi cuối cùng cũng không giả vờ nữa.
Anh ta buông tay tôi, kéo Thẩm Anh về phía sau.
Anh ta cười lạnh lùng chất vấn: “Bắt nạt con gái nhà lành thì hay ho lắm à?”
Thẩm Anh nắm chặt lấy tay Đoạn Tiêu, nhìn anh ta cầu cứu.
Tôi cũng nắm lấy ống tay áo anh ta.
Đoạn Tiêu quay đầu nhìn tôi.
Tôi không muốn làm anh ta khó xử, chỉ khẽ cười như không có chuyện gì:
“Em hơi đau đầu, anh đưa em về nhà được không?”
Đi với em đi, Đoạn Tiêu.
Chỉ cần anh rời đi cùng em, em sẽ tin anh chỉ thích mình em, không hề có cảm giác gì với Thẩm Anh luôn bám lấy anh.
Bốn mắt nhìn nhau.
Anh ta tránh tay tôi.
“Em biết mà.”
“Anh không đi được.”
Thấy mắt tôi rưng rưng nhìn anh ta.
Anh ta buông tay Thẩm Anh, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Giọng nói vốn lạnh lùng nay mang theo chút dỗ dành.
“Thẩm Anh là học muội khóa dưới của anh, anh phải bảo vệ cô ấy.”
“Nguyên Nguyên, ngoan nào.”
Anh ta đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi: “Thấy khó chịu thì đừng nhìn, đợi anh vài phút.”
Tôi nắm chặt lấy tay áo anh ta, siết đến nhăn cả vạt áo sơ mi trắng.
“Đoạn Tiêu, anh mà hôn cô ta, em nhất định sẽ chia tay.”
Mắt tôi khô khốc, cay xè, nhưng chẳng rơi giọt nước mắt nào.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nhấn mạnh:
“Em nói thật đấy.”
Đoạn Tiêu hết kiên nhẫn, gỡ từng ngón tay tôi ra.
Anh ta đứng dậy, nhìn xuống tôi.
“Đừng có nhỏ nhen như thế, Nguyên Nguyên.”
Đối diện với ánh mắt đó của anh ta, tôi nhất thời sững sờ.
Lần trước tôi thấy anh ta nhìn như vậy là khi anh ta nghe tin người giúp việc nhà anh ta muốn giới thiệu con gái cho anh ta.
Trong lời từ chối khiêm nhường, lịch sự ẩn chứa sự khinh miệt vô tận.
02
Một người anh em của Đoạn Tiêu thấy vậy, không nhịn được khuyên tôi.
“Chị dâu đừng để bụng, chỉ là trò chơi thôi mà.”
Bạn gái hắn nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Đúng đó, làm mất cả hứng.”
“Không chơi được thì đến bar làm gì?”
Chưa kịp để tôi mở miệng.
Phó Tư Châu ngồi ở góc phòng, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên khẽ cười một tiếng.
Ánh mắt cả phòng lập tức đổ dồn về phía anh.
Ánh mắt anh dừng trên người cô gái vừa nói, tay chống cằm.
Anh chậm rãi hỏi lại:
“Cô chơi được, vậy cô đi hôn hết tất cả đàn ông ở đây một lượt đi?”
Nói xong, anh lại nghĩ ra điều gì đó, chậm rì rì “à” một tiếng.
“Trừ tôi ra.”
“Tôi không chơi được.”
Dường như anh rất biết cách giữ chừng mực, đủ để khiến cô gái kia khó xử, nhưng không đến mức trở mặt.
Quả nhiên.
Cô gái chỉ ấp úng nửa ngày, mặt đỏ bừng mà không nói được gì.
Phó Tư Châu khẽ ngậm điếu thuốc, châm lửa.
Anh dựa vào ghế, ném chiếc bật lửa kim loại lên bàn.
Hờ hững dùng chính lời cô ta vừa nói để đáp trả: “Mất hứng.”
Tôi ngỡ ngàng nhìn anh, không ngờ Phó Tư Châu là bạn của Đoàn Tiêu nhưng anh lại nói giúp tôi.
Quá bất ngờ, đến tận khi hai người kia hôn nhau xong xuôi ba phút, tôi mới hoàn hồn, bỏ qua luôn giai đoạn đau khổ.
03
Đoàn Tiêu vừa ngồi xuống cạnh tôi, tôi đã mở điện thoại xóa thẳng WeChat của anh ta.
Vẻ thỏa mãn nhàn nhạt trên mặt anh ta lập tức biến mất, nhìn chằm chằm tôi không chút cảm xúc.
“Ý gì?”
“Tôi vừa nói rồi, chia tay.”
Tôi định chặn số của anh ta thì anh ta giữ tay tôi lại.
“Chưa xong nữa à?”
Đoàn Tiêu cười gượng gạo, trong sự khó hiểu ẩn chứa một chút tức giận.
“Chỉ là một trò chơi, em còn muốn làm ầm ĩ đến mức nào?”
“Nếu là em vì trò chơi mà hôn người khác, anh cũng chẳng thèm để ý.”
Anh ta biết tôi là người cứng nhắc, nên mới không kiêng nể gì như vậy.
Anh ta vừa dứt lời, bên kia bỗng nhiên ồn ào hơn.
Thì ra Phó Tư Châu rút trúng lá bài thử thách mạo hiểm nhất.
[Xin mời đưa một bạn nữ bất kỳ ở đây đi qua đêm.]
Một chàng trai cười đầy ẩn ý nói thêm:
“Phải là thuê phòng thật đó nha…”
Phó Tư Châu ban đầu không nhúc nhích.
Người hiểu anh liền ra mặt hòa giải.
“Mọi người không thấy Phó ca nhà tôi vai hẹp à? Anh ấy giữ mình trong sạch bao nhiêu năm nay rồi.”
“Phạt một ly coi như xong chuyện này nhé.”
Mọi người ở đó cũng không để bụng lắm.
Dù sao thì từ nãy đến giờ, ai bốc phải lá đại mạo hiểm này cũng chỉ cho qua chuyện.
Hiếm ai thực sự làm theo.
“Khoan đã.”
Phó Tư Châu đột ngột lên tiếng.
Tôi bất ngờ ngước mắt nhìn anh.
Tất cả im lặng, trợn mắt há mồm nhìn anh chậm rãi bước đến trước mặt tôi, đưa tay ra.
Nụ cười trên môi anh dường như có thể mê hoặc lòng người.
“Tối nay em có muốn cân nhắc thử với tôi không?”
Đoạn Tiêu nheo mắt đánh giá Phó Tư Châu, cười nhắc nhở.
“Uống say tôi sẽ bảo người đưa cậu về.”
“Tư Châu, đây là bạn gái tôi.”
Không khí sặc mùi thuốc súng.
Phó Tư Châu thờ ơ liếc xéo anh ta.
“Thì sao?”
“Chỉ là trò chơi thôi mà.”
“Đoạn Tiêu, đừng có chơi không đẹp.”
Đoạn Tiêu tỏ vẻ không sao cả.
“Sao có thể chứ?”
“Chẳng qua bạn gái tôi quá bảo thủ, cô ấy không đời nào đồng ý với cậu đâu, tôi giúp cô ấy từ chối thôi.”
Nhưng ngay giây sau, tôi đã đặt tay mình vào lòng bàn tay Phó Tư Châu.
“Được.”
Nụ cười trên mặt Đoạn Tiêu cứng đờ.
Tôi nhớ đến cái giọng điệu đầy ác ý mỗi khi bị gọi là “cô gái ngoan” kể từ khi vào đại học.
Cứ như thể họ đang nhìn một thứ tàn dư phong kiến vậy.
Men rượu kích thích tâm lý nổi loạn của tôi.
Thế nên tôi mới quỷ thần xui khiến mà đồng ý với anh.
Phó Tư Châu nhìn tôi nắm lấy tay anh, khẽ nhướng mày.
Rồi kéo tôi đứng dậy đi về phía cửa.
Phía sau vang lên không ngớt những tiếng kinh hô.
“Đệt! Kia là Phó ca à? Chắc tôi say quá nhìn nhầm người rồi?”
“Tôi càng muốn tin là Phó ca bị nhập ấy…”
Giọng của Đoạn Tiêu vang lên rõ nhất.
“Đứng lại.”
Anh ta vẫn ngồi trên ghế.
Ánh mắt nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy.
Giọng điệu hời hợt.
“Tôi chỉ muốn nói…”
Anh ta cười: “Nhớ báo cho tôi biết hai người ở phòng của khách sạn nào nhé, tôi bao cho phòng đấy.”
Tôi nhanh miệng nói trước Phó Tư Châu, cười tươi rói.
“Không cần đâu.”
“Chia tay rồi mà vẫn còn lo bạn gái cũ đi nhà nghỉ, có phải anh liếm hơi quá rồi không, Đoạn Tiêu?”
Tôi nhìn anh ta với vẻ thương hại, thẳng thừng từ chối:
“Xin lỗi, tôi không thích chó liếm lắm.”
Trước khi Đoạn Tiêu kịp biến sắc, tôi đã kéo Phó Tư Châu mở cửa rời đi.