1. Home
  2. Đô Thị
  3. Ngày Tôi Tuyên Bố Giải Nghệ
  4. Chương 3

Ngày Tôi Tuyên Bố Giải Nghệ

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

 

Cho nên tôi bình tĩnh trình bày kế hoạch sắp tới của tôi, ngoại trừ chuyện liên hôn.

 

Cố Bắc Lẫm thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh ta muốn nắm tay tôi, nhưng bị tôi khéo léo tránh đi.

 

Tôi lách qua anh ta, đi về phía tủ ti vi.

 

Vừa kéo ngăn kéo định lấy thuốc cảm thì điện thoại của Cố Bắc Lẫm đã vang lên.

 

Anh ta vội vàng rời đi, giọng nói suýt chút nữa bị chặn ngoài cửa.

 

“Anh còn có cuộc họp, đi trước đây.”

 

“Khi nào về thì nói với anh, lúc đó anh đưa em đi.”

 

10

 

Mấy ngày cuối ở Bắc Kinh, tôi tụ tập một bữa với mấy cô bạn đại học đã định cư ở đây.

 

Khi họ hỏi về kế hoạch sau này của tôi, ai nấy đều có chút ngậm ngùi.

 

“Cậu là diễn viên trẻ có cơ hội đoạt giải Grand Slam nhất đấy.”

 

“Nói rút lui là rút lui ngay, thật là quyết đoán.”

 

Tôi cong môi cười, không giấu chuyện liên hôn.

 

“Kết hôn chỉ là thứ yếu thôi.”

 

“Chủ yếu là về giành gia sản với anh trai tôi.”

 

Mấy người cười phá lên.

 

Đến khi tôi chủ động nhắc đến Cố Bắc Lẫm, họ mới dần thu lại nụ cười, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.

 

“Tớ chưa nói với anh ta chuyện liên hôn.”

 

“Nếu anh ta có hỏi các cậu…”

 

Nghĩ một chút, chắc Cố Bắc Lẫm cũng chẳng để ý đâu.

 

Tôi lắc đầu cười: “Thôi vậy, chắc anh ta cũng không hỏi các cậu đâu.”

 

Hôm đó, chúng tôi uống đến tận nửa đêm ở quán bar.

 

Mãi đến khi chồng của họ đến đón, buổi tụ tập mới kết thúc.

 

Đứng ở cửa quán bar, gió lạnh thổi khiến tôi tỉnh rượu được kha khá.

 

Tôi vốn không giỏi uống rượu.

 

Mấy buổi tiệc xã giao không thể từ chối, Cố Bắc Lẫm cũng sẽ nói đến đón tôi.

 

Nhưng xe đến nơi, người mở cửa luôn là trợ lý của anh ta, sau đó giải thích: “Cô Mạnh, cuộc họp của Cố tổng vẫn chưa kết thúc, để tôi đưa cô về trước.”

 

Sau này, khi Kỳ Niệm về nước.

 

Chỉ cần chúng tôi cùng tham gia một buổi tiệc rượu, Cố Bắc Lẫm đều sẽ xuất hiện đúng giờ.

 

Lúc đó, anh ta còn cố ý giữ khoảng cách với Kỳ Niệm.

 

Nhưng tôi biết, anh ta không đến đón tôi.

 

11

 

Khi Cố Bắc Lẫm xuất hiện ở cửa nhà, tôi khá bất ngờ.

 

Vì ngày hôm sau tôi đã phải rời khỏi Bắc Kinh, mấy người thợ chuyển nhà đang tất bật ra vào.

 

Vừa bước ra khỏi thang máy, sắc mặt Cố Bắc Lẫm đã tối sầm lại.

 

“Sao đột nhiên lại chuyển nhà?”

 

“Em vẫn còn giận anh à?”

 

Tôi ngẩn người.

 

Vừa định mở miệng thì Kỳ Niệm cũng bước ra từ thang máy.

 

Cô ta mặc một bộ sườn xám, càng làm tôn lên vóc dáng quyến rũ.

 

“A Lẫm, anh hung dữ quá.”

 

Cô ta liếc nhìn Cố Bắc Lẫm đầy trách móc, như thể đang giải thích với tôi.

 

“Thanh Thanh, là tôi bảo A Lẫm đưa tôi đến tìm cô.”

 

Tôi nhìn phòng khách trống trơn, nở một nụ cười gượng gạo.

 

“Em định về nhà một thời gian.”

 

“Căn nhà này trước đây em thuê, mà cũng sắp hết hạn hợp đồng rồi, nên em bàn với chủ nhà trả lại.”

 

“Đồ đạc cũng chuyển đi hết rồi, nên không mời hai người vào nhà ngồi được.”

 

Hồi trước lên Bắc Kinh học đại học, bố mẹ sợ tôi không quen ở ký túc xá nên đã mua cho tôi một căn nhà.

 

Sau này bạn cùng phòng đều rất tốt, mãi đến khi tôi bắt đầu đóng phim mới chuyển vào ở.

 

Với người ngoài, tôi vẫn luôn nói là mình thuê nhà.

 

Ngày quyết định rời đi, tôi đã nhờ môi giới rao bán nhà, hai hôm trước vừa làm xong thủ tục sang tên.

 

Cố Bắc Lẫm không nói gì.

 

Ánh mắt anh ta vẫn luôn dán chặt vào mặt tôi, như thể đang quan sát cảm xúc của tôi.

 

Kỳ Niệm liếc nhìn phòng khách rồi mới lên tiếng.

 

“Ngày mai là buổi họp báo ra mắt bộ phim đầu tiên đánh dấu sự trở lại của tôi, tôi muốn mời cô đến.”

 

“Vốn dĩ A Lẫm bảo chỉ cần nhắn tin cho cô là được, nhưng tôi nghĩ đích thân nói với cô vẫn tốt hơn.”

 

“Cô sẽ đến chứ, Thanh Thanh?”

 

12

 

“Không có.”

 

“Ngày mai tôi bay rồi.”

 

Sau khi ký tên vào tờ đơn mà người chuyển nhà đưa, tôi mới lên tiếng đáp lời của Kỳ Niệm.

 

Quả đúng là ảnh hậu Kim Mã.

 

Hốc mắt Kỳ Niệm gần như đỏ hoe ngay lập tức.

 

Cô ta liếc nhìn Cố Bắc Lẫm, giọng nói bắt đầu run rẩy.

 

“Thanh Thanh, có phải cô vẫn còn trách tôi không?”

 

“A Lẫm chăm sóc tôi, là vì trước đây chúng tôi…”

 

Lúc mới gặp Kỳ Niệm, tôi luôn mất bình tĩnh.

 

Chỉ cần cô ta nhắc đến chuyện trước kia với Cố Bắc Lẫm, tôi liền xù lông như một con nhím.

 

Cô ta càng tỏ ra yếu đuối, tôi càng trở nên không có lý lẽ.

 

Cố Bắc Lẫm càng đứng về phía Kỳ Niệm, tôi càng tức giận.

 

Sau này, tôi cố gắng tránh mặt Kỳ Niệm.

 

Thỉnh thoảng có cùng tham gia sự kiện, tôi cũng không chủ động chào hỏi.

 

Tôi nghĩ làm vậy sẽ giảm bớt xung đột giữa tôi và cô ta, tôi và Cố Bắc Lẫm cũng sẽ ít cãi nhau hơn.

 

Nhưng tôi đã sai.

 

Cô ta luôn xuất hiện.

 

Ngay cả hôm sinh nhật, tôi đã nói rõ với Cố Bắc Lẫm rằng tôi chỉ muốn hai người cùng nhau đón sinh nhật.

 

Cô ta vẫn đến.

 

Tôi lùi lại một bước, giọng điệu bình tĩnh đến mức gần như không nghe ra chút cảm xúc nào.

 

“Không có.”

 

“Tôi cũng thấy vai diễn trong “Như Ca” rất hợp với cô, nếu không đạo diễn Lý cũng sẽ không đồng ý để cô đóng.”

 

“Cố tổng, anh nói có đúng không?”

 

Vẻ mặt Cố Bắc Lẫm cứng đờ, một lúc lâu sau mới phản ứng lại.

 

“Em gọi anh là gì?”

 

13

 

Anh trai tôi đến đón tôi ở sân bay, phía sau còn có một người đàn ông đi theo.

 

Tôi nghĩ, chắc là Giang Tuân Nhiên.

 

Anh không giống với tưởng tượng của tôi lắm.

 

Đầu đinh gọn gàng, sạch sẽ, một thân đồ thể thao thoải mái, trên hổ khẩu và lòng bàn tay thậm chí còn có một lớp chai mỏng.

 

Thấy tôi xách vali, anh rất lịch sự nhận lấy từ tay tôi.

 

“Để tôi.”

 

“Mạnh tiểu thư, hoan nghênh em trở về Nam Thành.”

 

Anh dừng một chút, giọng nói trầm thấp dễ nghe.

 

Anh trai tôi đấm vào vai anh một cái: “Giúp em gái tôi xách mà không giúp tôi, đúng là đồ thấy sắc quên nghĩa.”

 

Không hiểu sao.

 

Mặt tôi đột nhiên đỏ lên, nói chuyện cũng có chút lắp bắp.

 

“Cứ gọi em Nam Thanh là được.”

 

Giang Tuân Nhiên gật đầu, cũng gọi theo: “Nam Thanh.”

 

Trên đường đến sân bay, Cố Bắc Lẫm gọi cho tôi mấy cuộc điện thoại.

 

Tôi không nghe máy.

 

Bên tai đột nhiên vang lên câu nói “Đến lúc đó anh sẽ đưa em đi”.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào lịch sử cuộc gọi, tiện tay mở thông tin chuyển phát nhanh.

 

Thấy người nhận đã ký nhận, tôi cho số điện thoại của Cố Bắc Lẫm vào danh sách đen.

 

Trước khi đi, tôi đã nhờ người gửi một kiện hàng đến quầy lễ tân tập đoàn Cố thị.

 

Một lá thư chia tay đơn giản, cùng với một thẻ ngân hàng.

 

Số tiền trong thẻ đủ để trả lại căn hộ mà Cố Bắc Lẫm đã tặng tôi.

 

Thời gian gấp gáp, căn hộ không kịp xử lý.

 

Giang Tuân Nhiên mấy lần nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

 

“Em không định giấu anh.”

 

“Là bạn trai cũ của em, ừm, có thể coi là vậy.”

 

Giang Tuân Nhiên bật cười một tiếng, cúi xuống nhặt chiếc ví tôi đánh rơi dưới chân lên.

 

Rồi nói một tiếng: “Được.”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi