Năm Thứ Mười Yêu Thầm Giang Yến
Chương 1
❮tiếp ❯Tôi thầm mến Giang Yến mười năm trời, không dám thổ lộ, cho đến khi tôi được chẩn đoán mắc ung thư não giai đoạn cuối.
Tôi trói anh lại, hết lần này đến lần khác chiếm đoạt anh.
Tôi cứ tưởng thả anh ra, anh sẽ nổi giận bóp chết tôi.
Nhưng anh lại hung hăng chiếm đoạt từng tấc da thịt trên cơ thể tôi, không ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm: “Kiều Dữu, lão tử trông yếu lắm chắc? Em dám dùng thuốc với tôi?”
1
Tôi thầm mến Giang Yến đã mười năm.
Từ khi còn là thiếu nữ, cho đến khi trưởng thành.
Anh sống trong biệt thự cạnh nhà tôi.
Tôi nhìn anh từ một thiếu niên xanh tươi, dần trở nên càng ngày càng thành thục.
Tôi bị mị lực của một người đàn ông trưởng thành toát ra từ anh mê hoặc đến thần hồn điên đảo, nhưng tôi không dám nói.
Tôi sợ nếu tôi nói ra, anh sẽ cự tuyệt, và rồi chúng tôi sẽ chẳng còn gì cả.
Cho đến mười ngày trước, tôi ngất xỉu ở công ty và được đưa vào bệnh viện.
Bác sĩ nhìn tôi với vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Ung thư não giai đoạn cuối, quá muộn rồi, không còn giá trị để điều trị nữa.”
Tôi không thể cứ thế mà chết được, tôi còn chưa được du lịch vòng quanh thế giới, tôi còn chưa ngủ với Giang Yến…
Trong đầu tôi chợt hiện lên những cuốn tiểu thuyết tôi mới đọc gần đây, toàn là thể loại bệnh kiều cưỡng chế yêu.
Tôi sắp chết đến nơi rồi, làm chút chuyện cũng đâu có quá đáng?
Tôi gọi cho Giang Yến, mời anh đến nhà ăn cơm.
Giang Yến là đại boss của tập đoàn Giang Thị luôn rất bận rộn.
Nhưng anh vẫn đồng ý đến mặc dù muộn một chút.
Khi Giang Yến đến thì đã thấm mệt, khoác trên mình chiếc áo măng tô đen.
Toàn thân mang theo một luồng khí lạnh lẽo.
Lúc này tôi mới biết, hóa ra khi tôi gọi điện, anh đang ở nước ngoài.
Bay cả ngày trời, vừa về đã lao thẳng đến cái bẫy của tôi.
Tôi có chút không đành lòng.
Tôi muốn kiếm cớ đuổi anh về, nhưng anh lại đi thẳng đến bàn ăn ngồi xuống.
Chẳng đợi tôi mở lời, đã tự mình động đũa gắp ăn.
Tôi trơ mắt nhìn anh uống cạn món Tom Yum mà tôi đã bỏ không ít “gia vị”.
Vừa uống vừa nhướng mày nhìn tôi.
“Không gặp một thời gian, tay nghề tiến bộ đấy.”
Tay nghề đương nhiên là tiến bộ rồi.
Bởi vì đó là món ăn mang về từ nhà hàng Thái Lan số một thành phố.
Tại sao lại gọi đồ ăn mang về?
Nguyên nhân rất đơn giản, tôi sợ tay nghề của mình quá tệ, anh ăn không đủ liều lượng.
Tôi vừa vào bếp lấy bát, thì đôi mắt anh đã bắt đầu trở nên đục ngầu.
Tôi cắn môi: “Anh mệt rồi sao? Có muốn nghỉ ngơi một lát không?”
anh gật đầu: “Có hơi choáng.”
“Vậy thì đi nghỉ một lát đi.”
Chúng tôi quen nhau nhiều năm, từ lâu đã chẳng còn đề phòng gì nhau.
Anh nghe lời tôi đến phòng khách nghỉ ngơi.
………….
{{mottruyen}}2
Giang Yến đã ngủ.
Tôi vất vả lắm mới cởi được áo khoác ngoài của anh, rồi ngẩn người nhìn thân thể ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi trắng.
Tôi mím môi, có chút hoảng hốt, cổ họng khô khốc.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không đủ can đảm lột sạch anh.
Tôi lục trong tủ quần áo đống cà vạt bao năm qua muốn tặng mà ngại ngùng không dám.
Hôm nay, chúng có dịp dùng đến rồi.
Tôi dùng cà vạt trói chặt tay chân anh đưa lên giường.
Vật lộn mãi mới xong, tôi mất hết sức lực ngã ngồi bên giường.
Ngước mắt lên là khuôn mặt tuấn tú đang say ngủ của anh.
Lúc này trông anh rất bình yên.
Nhưng tôi có thể tưởng tượng được, khi anh tỉnh lại sẽ nổi cơn thịnh nộ đến mức nào.
Giống như lần trước mẹ anh bảo hay là chúng tôi kết hôn luôn đi, anh đã giận dữ như vậy.
Tôi dán mắt vào khuôn mặt anh, chẳng nỡ chớp lấy một cái.
Lúc nào cũng nghĩ chỉ vài ngày nữa thôi là không còn được nhìn thấy nữa rồi, nên muốn nhìn cho thật đã.
Tôi làm người tốt bụng vị tha hơn hai mươi năm trời, đến cuối cùng, tôi vẫn muốn ích kỷ một chút.
Cho dù anh hận tôi cũng không sao, như vậy khi tôi chết anh sẽ không đau lòng.
Điện thoại trong áo khoác anh không ngừng reo, là Trợ lý gọi đến.
Không do dự nhiều, lại sợ đánh thức anh, tôi liền bắt máy.
“Giang Yến quá mệt rồi, ăn cơm xong đã ngủ say.”
Trợ lý rất thức thời cúp điện thoại.
Dần dà, mí mắt tôi càng lúc càng nặng trĩu.
Tôi dứt khoát leo lên giường, ôm chặt lấy eo Giang Yến, chìm vào giấc ngủ sâu.
Nửa đêm, tôi bị tiếng gầm giận dữ của Giang Yến đánh thức.
“Kiều Dữu!”
Tôi giật mình ngồi bật dậy.
Động tác mạnh khiến đầu óc tôi choáng váng, trước mắt tối sầm lại, rồi ngã nhào vào lòng Giang Yến.
“Kiều Dữu! Rốt cuộc em đang làm cái gì vậy?”
Làm gì ư?
Tôi chống khuỷu tay ngồi dậy, ánh mắt mơ màng nhìn anh.
“Anh đoán xem.”
Sắc mặt Giang Yến càng thêm đen tối.
Tôi tự mình quỳ trên giường nhìn anh: “Đằng nào anh cũng tỉnh rồi, chúng ta bắt đầu làm chính sự thôi.”
…
Giang Yến nhíu chặt mày, hai tay cố gắng giãy khỏi sự trói buộc.
Tôi có chút hoảng, sợ thật sự để anh chạy mất thì mất công.
Tôi nhắm mắt, cả người nhào lên người anh.
“Anh đừng động! Nghe em nói!”
Giang Yến hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Em điên rồi à?”
Tôi hơi ngẩng đầu, mặt tôi cách mặt anh chưa đến mười centimet.
“Em không điên.”
“Vậy em đang làm gì?”
“Em đã đưa anh lên giường rồi, anh đoán xem em muốn làm gì?”
Đồng tử Giang Yến co rút kịch liệt, vẻ chán ghét trên mặt không giấu nổi.
“Kiều Dữu! Tôi là Giang Yến!”
“Em còn ra dáng con gái không hả!”
Tôi không muốn nghe anh chỉ trích, thế là tiện tay vớ lấy một thứ mềm mềm trên tủ đầu giường nhét vào miệng anh.
Tôi mặc kệ ánh mắt như sắp phun lửa của anh, hung hăng nhìn anh.
“Anh im miệng!”
Giang Yến muốn giãy khỏi trói buộc, nhưng lại phát hiện vô dụng.
Tim tôi “thình thịch” đập trong lồng ngực.
“Em muốn hôn anh, anh đừng ngắt lời em.”
Nói xong, tôi giật thứ trong miệng anh ra, không đợi anh nói gì, nhắm mắt hung hăng hôn lên.
Tôi vụng về giật áo sơ mi của anh, từng cúc áo bị tôi giật lăn xuống đất.
Tôi như kẻ chạy trốn khỏi ngày tận thế, không muốn dừng chân, chỉ mong tìm được một lối thoát.
Tôi chất chứa đầy ắp cảm xúc, trong tiếng “hừ hừ” trầm thấp của Giang Yến, từng chút một trút lên khắp cơ thể anh.
Tôi từng nghe Lục Thanh Ca nói một câu, đàn ông trên giường, trước giờ chỉ dùng nửa thân dưới để suy nghĩ.
Quả nhiên, trong những động tác có phần tàn nhẫn của tôi, Giang Yến vậy mà không hề mở miệng mắng tôi.
Chỉ có tiếng “hừ hừ” không ngừng vang lên.
Sau khi kết thúc, Giang Yến mặt mày đỏ bừng, trông như thể vừa phải chịu một nỗi nhục nhã lớn lao.
Tôi không muốn nhìn, mặc quần áo rồi định đi tắm.
Giang Yến thấy tôi muốn đi thì gọi giật lại.
“Kiều Dữu!”
Tôi quay lại nhìn hắn: “Sao?”
Anh tức giận đến đỏ cả mắt.
“Em giỏi thì thả tôi ra.”
Tôi nghe vậy khựng lại một giây, rồi cười khẩy, chẳng hề để tâm.
“Em sẽ thả anh, nhưng không phải bây giờ.”