1. Home
  2. Đô Thị
  3. Năm Thứ Ba Được Kim Chủ Bao Nuôi
  4. Chương 3

Năm Thứ Ba Được Kim Chủ Bao Nuôi

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

8.

 

Mấy người cùng nhau nướng rất nhiều đồ, tôi hóa thân thành Thao Thiết, còn thừa nửa cánh gà và nửa cái bánh bao sữa, no đến mức chẳng ăn thêm được miếng nào nữa. Một bàn tay bên cạnh vươn tới, xử lý nốt chỗ đồ ăn còn lại.

 

Lâm Hạo kêu lên một tiếng ồ, “Lương thiếu gia nhà ta chẳng phải chưa bao giờ ăn đồ thừa của người khác sao?”

 

Lương Tiêu thản nhiên giải thích, “Trân quý lương thực.”

 

Lâm Hạo: “À, đúng đúng đúng.”

 

Buổi tối, Lương Tiêu lần đầu tiên gõ cửa phòng tôi.

 

Tôi hiểu ý hắn ta, vòng tay qua cổ hắn ta, nhảy vào lòng hắn ta. Vừa định hôn lên môi hắn ta thì hắn ta lại lắc đầu né tránh, lấy ra một lọ nhỏ màu trắng.

 

Là một lọ kem dưỡng da tay. Tôi mỉm cười, “Cảm ơn anh Tiêu.”

 

Hắn ta mím môi, “Không cần để ý đến người khác, em chỉ cần có trách nhiệm với anh là được. Anh thích những vết chai trên tay em.”

 

Tôi dĩ nhiên biết hắn ta đang nói gì, thầm mắng hắn ta là đồ biến thái.

 

Hôn một lúc, mặt hắn ta hơi ửng hồng, “Hôm nay anh không ôm cô ta, em tin không?”

 

Tôi lập tức gật đầu, hắn ta nheo mắt.

 

Tôi vắt óc suy nghĩ một hồi về chuyện hắn ta vừa nói, cuối cùng cũng nhớ ra.

 

“Em tin anh, chắc chắn là cô ta tấn công bất ngờ.”

 

Tôi tưởng tượng ra cảnh đó, hơi buồn cười.

 

Ánh mắt hắn ta lạnh đi, đẩy tôi ra, bước xuống giường.

 

Tay đặt lên nắm cửa, hắn ta như chợt nhớ ra điều gì, “Anh đã mua cho em một bộ tài liệu ôn thi, khoảng thời gian này em cứ từ từ làm.”

 

Tôi lập tức nhíu mày, “Tiền mua tài liệu tính ngoài lương chứ?”

 

“Lương?” Hắn ta nhếch mép, “Lúc nào cũng không quên bổn phận, em đúng là một nhân viên tận tụy.”

 

Trước khi ánh mắt hắn ta biến thành dao găm, tôi vội vàng đổi giọng, “Ý em là, sao lại đột ngột như vậy?”

 

Lương Tiêu cười lạnh, “Sao? Lần này lừa được, lần sau hỏi đến bằng cấp, lại muốn anh cùng em mất mặt à?”

 

Miệng lưỡi thật độc địa, tôi bị đánh trúng tim đen, rụt vội vào trong chăn. “Em buồn ngủ rồi, mai nói sau.”

 

9.

 

Lương Tiêu phải rời khỏi biệt thự một thời gian, đúng ngày người giúp việc đến thì cả lô tài liệu cũng được chuyển tới.

 

Dùng từ lô quả không ngoa, nhìn thôi đã thấy đau đầu.

 

Cô thư ký nói tiếng Quảng Đông của Lương Tiêu đưa cho tôi một bảng kế hoạch dày đặc chữ.

 

Tuần đầu tiên tôi kiên quyết thực hiện.

 

Tuần thứ hai tôi cố gắng thực hiện.

 

Tuần thứ ba tôi hoàn thành vừa đủ.

 

Tuần thứ tư tôi ngủ đến tận trưa.

 

Tóm lại lúc tôi tỉnh dậy, thứ đầu tiên đập vào mắt là gương mặt lạnh như băng của Lương Tiêu.

 

 

Tôi hắng giọng, “Sao hôm nay dì Trương lại quên gọi em dậy?”

 

“Anh về nhà lúc 7 giờ, chuông báo thức bị em tắt mất ba lần.”

 

“…”

 

“Dì Trương chỉ làm bữa trưa, thường là 10 giờ mới đến.”

 

Tôi cúi đầu.

 

“Em hết tiền rồi.”

 

Tôi mở to mắt, “Anh đâu có nói việc này cũng tính tiền.”

 

“Mọi việc kim chủ giao phó đều liên quan đến tiền, cần anh phải nói rõ sao?”

 

Hắn ta mặc vest chỉnh tề, mang theo sát khí quyết đoán nơi thương trường.

 

Tôi nằm trên giường, mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ, tóc tai rối bù.

 

Thắng bại đã phân định.

 

Tôi muốn ôm hắn ta, cầu xin hắn ta cho tôi thêm một cơ hội, nhưng hắn ta né tránh tay tôi rồi rời đi.

 

Tôi thấy hơi bất ổn.

 

Cầm điện thoại lên, quả nhiên thấy vài tin nhắn hiện rõ trên màn hình chính.

 

“Trục Trục à, đây là tiền anh kiếm được khi đi dạy kèm dạo này.”

 

“Đợi anh lấy trộm được thẻ ngân hàng rồi sẽ chuyển nốt mười vạn tệ kia cho em.”

 

“Nợ nần này chúng ta cùng trả, Trục Trục à, đừng giận anh nữa được không?”

 

Ngực tôi như bị kim châm, Giang Thịnh à, tất cả đã quá muộn rồi.

 

Tôi nhắm mắt, tin nhắn soạn rồi lại xóa, xóa rồi lại soạn, “Cảm ơn anh, nhưng anh thật sự không cần phải gánh chịu nỗi đau trong cuộc đời em.”

 

Sau hôm đó, Lương Tiêu rất ít khi về nhà, mà có về cũng không tìm tôi.

 

Tôi sửa lại lịch trình của thư ký, điều chỉnh cho phù hợp với thời gian biểu của mình, rồi nhân lúc hắn ta ở nhà đưa cho hắn ta xem.

 

Hắn ta không nói gì, chỉ ký tên lên đó, coi như đồng ý.

 

Tiền bạc là động lực vĩnh cửu, tôi bắt đầu lao vào ôn thi như điên.

 

Mấy tháng nay, số tiền tôi nhận được chuyển khoản tổng cộng khoảng bốn triệu tệ.

 

Tôi đã trả được thêm vài khoản nợ, còn thuê nhà mới cho mẹ sau khi bà xuất viện.

 

Để che giấu lời nói dối lớn nhất, tôi bắt đầu quen với việc nói dối, nào là tìm được việc lương cao, nào là vừa học vừa làm, nào là Giang Thịnh giúp trả nợ.

 

Mọi chuyện cứ êm đềm trôi qua, cho đến khi mẹ của Lương Tiêu tìm đến.

 

10.

 

Không ngờ, mẹ của Lương Tiêu lại là Tiêu Tình, nữ minh tinh từng nổi đình nổi đám mười năm trước.

 

Có một dạo mẹ tôi rất mê phim bà ấy đóng, nói bà ấy toát lên vẻ thanh thuần.

 

Bà ấy trông chỉ tầm hơn ba mươi tuổi.

 

Bà ấy vừa đến, tôi đã đoán được kịch bản tiếp theo là gì.

 

Xin đấy, tôi cũng không tham lam, chỉ cần đủ ba triệu trả nợ, tôi sẽ lập tức biến mất, cả đời này không gặp lại Lương Tiêu nữa.

 

Tôi đã chuẩn bị sẵn lời thề trong lòng, không ngờ Tiêu Tình lại chẳng hề nhắc đến chuyện đuổi tôi đi, ngược lại còn bắt đầu khen tôi.

 

“Con là cô gái đầu tiên mà nó chịu đưa về nhà.”

 

“Nó luôn khiến chúng ta lo lắng, ngỗ ngược, nhưng lại có rất nhiều cô gái thích nó, hồi đi học lúc nào cũng có các cô gái vây quanh.”

 

“Nó đối xử đặc biệt với con như vậy, trong lòng nhất định có vị trí của con.”

 

Tiêu Tình nắm tay tôi, mắt ngấn lệ: “Đàn ông nào mà chẳng lăng nhăng? Cứ từ từ dạy dỗ là được, nhìn con là biết con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện rồi.”

 

Chuyện gì thế này? Tôi ngớ người ra.

 

Trong lòng hắn ta có vị trí của tôi, thật là một câu nói hoang đường.

 

Đã rất lâu rồi tôi không gặp hắn ta.

 

Chỉ có mỗi đêm, trong cơn mơ màng, tôi mới nghe thấy tiếng mở cửa phòng bên cạnh.

 

Chúng tôi sống cùng nhau, nhưng quỹ đạo lại giống như những bánh răng, lệch pha nhau, ăn khớp một cách hoàn hảo.

 

Cho đến một ngày, tôi lướt facebook, thấy Lâm Hạo đăng ảnh hai người.

 

Bên đài vọng cảnh ven sông vào ban đêm, Trình Hỉ Nguyệt nép vào lòng Lương Tiêu, tay hai người nắm chặt lấy nhau.

 

Tôi quả nhiên chỉ là NPC trong vở kịch của họ, nhưng mà màn gương vỡ lại lành này, tôi thích xem.

 

Nhưng mà, có lẽ lâu hơn một chút, khi tôi đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua bút, ở quán trà đối diện cửa hàng cũng từng thấy một người phụ nữ ăn mặc thời thượng trò chuyện vui vẻ với Lương Tiêu.

 

Lâm Hạo từng kín đáo nói với tôi rằng, đừng thấy bọn họ đi theo Lương Tiêu lâu như vậy, thật ra hắn ta chưa từng thực sự tin tưởng bất kỳ ai.

 

Hắn ta quen nắm giữ vài quân bài trong tay, sau đó cân bằng điều khiển, những quân bài nào vô dụng thì vứt bỏ.

 

Khởi nghiệp là như vậy, trong chuyện tình cảm lại càng như vậy.

 

Mẹ Lương nói Lương Tiêu thật lòng thích tôi, lý do chỉ là vì hắn ta đưa tôi về nhà ở. Không ngờ rằng, trong giới quý bà hào môn vẫn có thể nở ra một đóa hoa trắng tinh khôi.

 

Không đúng, cũng không thể trách bà ấy, dù sao giữa chúng tôi có sự chênh lệch thông tin, bà ấy đâu biết tôi và Lương Tiêu chỉ là quan hệ mua bán bằng tiền.

 

Tiễn Tiêu Tình đi rồi, Lương Tiêu hiếm khi về nhà vào ban ngày như vậy.

 

Vào phòng tôi, bình thường hắn ta đều gõ cửa, trừ khi không tỉnh táo.

 

Quả nhiên tôi ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.

 

“Anh đã sa thải dì Trương rồi.” Lương Tiêu ôm tôi từ phía sau, “Xin lỗi. Anh không biết bà ấy đã bị Tiêu Tình mua chuộc.”

 

Tôi sững người một chút, nghiêng đầu hôn hắn ta, “Đừng lo, mẹ anh không làm khó em.”

 

Ánh mắt hắn ta đột nhiên lạnh lẽo, “Em gọi là gì? Bà ta là tình nhân của lão già đó.”

 

Tôi vội vàng nói: “Xin lỗi.”

 

Tôi thật ngu ngốc, nào có tiểu tam hào môn nào đơn thuần, chẳng qua là quen dùng chiêu bài dịu dàng mà thôi.

 

Muốn trói tôi bên cạnh Lương Tiêu, là vì tôi trông có vẻ rườm rà sao?

 

Hầy, còn ba triệu nữa, làm xong vụ này tôi sẽ đi.

 

Vốn tưởng Lương Tiêu muốn ở lại, không ngờ hắn ta chỉ làm vài việc qua loa, cuối cùng hôn lên trán tôi: “Tuần sau thi tốt nhé.”

 

11.

 

Bài thi coi như thuận lợi, chỉ là lúc ra khỏi trường thi tôi sững người.

 

Xuyên qua đám đông nhộn nhịp, tôi vừa nhìn đã thấy chiếc Cayenne quen thuộc bên trái, nhưng tai lại nghe thấy tiếng mẹ gọi.

 

Mà bên cạnh mẹ, Giang Thịnh đang đứng đó, tay cầm bó hoa.

 

Tôi quay người, bước về phía mẹ, chợt thấy cửa chiếc Cayenne mở ra.

 

Giang Thịnh đưa hoa cho tôi, ôm tôi, rồi nói nhỏ bên tai: “Trục Trục, chúc mừng em.”

 

“Cảm ơn anh, chúng ta về thôi.”

 

Tôi nào dám ngoái đầu nhìn, cứ thế đi theo hai người họ.

 

Giang Thịnh gọi xe ôm công nghệ.

 

Chạm mắt với tài xế Lương Tiêu, tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, mắt hoa lên.

 

Trên xe, mẹ vẫn đang cảm ơn Giang Thịnh, tôi ngồi bên cạnh gượng gạo phụ họa.

 

Giang Thịnh giọng nghi hoặc: “Dì ơi, cháu có giúp gì đâu, số tiền đó Trục Trục đã trả lại hết rồi mà.”

 

Mẹ cũng ngạc nhiên, nhìn tôi, tôi vờ bình tĩnh: “Giang Thịnh, anh đừng an ủi mẹ em nữa, dù sao cũng cảm ơn anh lắm.”

 

Giang Thịnh còn định nói gì đó thì bị tôi lườm cho im bặt.

 

May mà Lương Tiêu vẫn im lặng từ đầu đến cuối.

 

Im lặng là con mãnh thú đang ngủ say, tối đó về nhà, hắn ta đứng ở đảo bếp rót rượu.

 

Ánh đèn chiếu xuống, khuôn mặt hắn hắn ta trắng nhợt, môi mỏng đỏ tươi, trông hơi giống ma cà rồng.

 

“Thứ vô dụng thì bỏ đi.”

 

Lời Lâm Hạo vang lên bên tai, tôi toát mồ hôi lạnh.

 

“Uống một ly không?” Hắn ta đưa ly rượu cho tôi.

 

Để chuộc lỗi, tôi nốc cạn một hơi.

 

Lần đầu uống rượu trắng, cổ họng tôi đau rát như bị dao cứa.

 

“Xin lỗi, em không biết phải giải thích với mẹ về nguồn gốc số tiền lớn như vậy thế nào.”

 

Hắn ta lại rót một ly, “Tại sao không thể nói? Anh và Giang Thịnh khác nhau chỗ nào?”

 

Cổ họng tôi dâng lên vị đắng, “Giang Thịnh…”

 

“Tố Trục,” Hắn ta nâng cằm tôi lên, áp chén rượu vào môi tôi rồi rót xuống, thản nhiên nói, “Em thích anh ta đến vậy sao?”

 

Tôi có thích Giang Thịnh không?

 

Từ nhỏ đến lớn, anh ấy luôn chăm sóc tôi như em gái, vui thì tìm anh ấy chơi, buồn thì trút giận lên anh ấy, dù thế nào, anh ấy vẫn luôn kiên nhẫn chịu đựng mọi cảm xúc của tôi.

 

Mẹ tôi nhìn thấy tất cả, chỉ có Giang Thịnh là cái tên bà có thể yên tâm tin tưởng.

 

Ánh mắt Lương Tiêu âm trầm đáng sợ, tôi bị ép nuốt rượu mạnh, cay đến mức nước mắt giàn giụa.

 

Tôi không bỏ cuộc, nức nở giải thích: “Anh Tiêu, mẹ em có biết chuyện này thì có quan trọng không? Mối quan hệ mờ ám của chúng ta, chẳng phải càng ít người biết càng tốt sao?”

 

Mắt hắn ta đỏ ngườm, như thể vừa nghe được chuyện gì rất nực cười, “Mờ ám? Là em không dám công khai, hay là anh không dám công khai?”

 

“Em nghĩ, chỉ bằng thân thể của em mà đáng giá từng ấy tiền sao?”

 

Tôi cứng đờ người

, hắn ta buông tay, chiếc ly rượu rơi xuống đất vỡ tan.

 

“Tố Trục, em có thể tiếp tục giả ngốc, cũng có thể thích người khác, anh, Lương Tiêu, cũng đâu phải thiếu sống em không thể được.”

 

“Cút đi.”

 

Lúc tôi rời khỏi căn biệt thự ấy, vẫn còn nợ ba triệu.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi