1. Home
  2. Đô Thị
  3. Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học
  4. Chương 8

Khi Tình Yêu Gặp Khoa Học

Chương 8

❮ sau

25

 

Sau khi mọi người đều biết chuyện, học trưởng cũng không còn che giấu nữa.

 

Anh liên tục mua đồ ăn cho tôi, tặng quà cho tôi, đồng thời cũng không quên quan tâm đến cả phòng thí nghiệm.

 

Ăn của người ta thì mềm miệng, cầm của người ta thì ngắn tay, học tỷ dẫn đầu “chèo thuyền”.

 

Nhân lúc nghỉ trưa, cô ấy kéo tay tôi, nói một cách đầy tâm huyết:

 

“Chị đây xem trai không biết bao nhiêu mà kể chưa từng nhìn lầm ai, học trưởng, người này thật sự không tệ.”

 

Cô ấy vừa nói vừa nhai, miệng vẫn còn vị chocolate học trưởng mới mua.

 

“Hơn nữa còn là mối tình đầu đó.”

 

“Chắc trước giờ chỉ biết học thôi, ai dè bị em hôn một cái, khai sáng luôn.”

 

Nói đến đây, học tỷ lại hút một ngụm trà sữa, giọng bí hiểm thì thầm:

 

“Học trưởng là cung Bọ Cạp hả?

 

Bọ Cạp lại còn hơn tuổi, chậc chậc, chị không dám tưởng tượng luôn.

 

Cảm giác như kiểu đã làm bài tập cả đêm, lên giường còn giả bộ hỏi “Đây là cái gì?”, “Ở đây hả?”.

 

Vừa ra vẻ yếu đuối vừa dùng sức, thấy em phản ứng mạnh thì cố tình dừng lại xin lỗi, hỏi có khó chịu không, xong lại chờ em nói ‘tiếp đi’ ấy.”

 

Tôi: “…”

 

Tuy lời lẽ hơi thô nhưng cũng đúng.

 

Nhưng mà học tỷ nói chuyện thô quá rồi đó.

 

Tôi như cái ấm nước sôi sùng sục, không nhịn được lén liếc nhìn học trưởng.

 

Anh đang làm thí nghiệm ở đằng xa.

 

Đeo kính bảo hộ, quần áo chỉnh tề, mặt mày tập trung ghi số liệu.

 

Học tỷ vẫn lải nhải bên tai tôi, nào là chưa yêu đương dễ dạy, mũi cao là của hồi môn tốt nhất của đàn ông…

 

Mũi học trưởng thế nào tôi không biết, tôi chỉ thấy mũi mình càng lúc càng ngứa.

 

Đột nhiên, có thứ gì đó nhỏ xuống mu bàn tay tôi.

 

“Như Tinh!” Học tỷ hét lên: “Em chảy máu mũi rồi?”

 

… Đừng có hét nữa.

 

Lạy trời, đừng hét nữa mà.

 

Tôi vội túm lấy tay học tỷ, lời van xin còn chưa kịp thốt ra thì đã thấy học trưởng tháo kính bảo hộ, hớt hải chạy tới.

 

Anh ngồi xổm xuống trước mặt tôi, vẻ mặt đầy quan tâm.

 

“Sao lại chảy máu mũi rồi, không sao chứ?”

 

“Em…”

 

Tôi vừa mở miệng, một giọt máu lại rơi xuống.

 

Học tỷ lúc này dường như đã hoàn hồn.

 

Học tỷ nhìn tôi đầy ẩn ý:

 

“Người trẻ tuổi, hỏa khí vẫn lớn thật.”

 

26

 

Học trưởng cứ liên tục hỏi tôi làm sao vậy.

 

Tôi ngại không dám nói do mình tưởng tượng quá nhiều, đành phải nói dối là bị nóng trong người.

 

Kết quả anh nhất quyết đòi đưa tôi đến bệnh viện trường.

 

Tôi không giải thích được, gần như bị anh vừa dỗ vừa kéo xuống lầu.

 

“Như Tinh!”

 

Vừa ra đến cửa, tôi còn chưa kịp đứng vững thì đã nghe thấy có người gọi tôi.

 

“Sao lại là cậu?”

 

Học trưởng kéo tôi ra sau lưng.

 

Giọng của Bành Thụ còn khó chịu hơn cả anh:

 

“Mẹ nó, tôi còn chưa hỏi sao lại là anh đấy?

 

Tránh ra, tôi muốn nói chuyện với Kiều Như Tinh!”

 

Học trưởng không hề nhúc nhích.

 

Bành Thụ lại định vòng qua anh.

 

“Như Tinh, em chặn hết liên lạc của anh rồi, bảo vệ còn không cho anh vào, anh không tìm được em nên chỉ có thể chờ ở đây.”

 

Tôi liếc nhìn học trưởng.

 

“Anh làm?”

 

“Anh sợ cậu ta làm ảnh hưởng đến việc học của em.”

 

Học trưởng mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh.

 

Bành Thụ vẫn cố gắng tiến lại gần tôi.

 

Nhưng tay học trưởng còn vươn dài hơn, hết lần này đến lần khác cản anh ta lại.

 

Bành Thụ gãi đầu, có vẻ tức giận lắm.

 

“Như Tinh, anh muốn nói chuyện với em, em bảo anh ta cút đi.”

 

Học trưởng cúi đầu nhìn tôi.

 

Mắt anh lại hơi đỏ lên.

 

Cứ như thể chỉ cần tôi bảo anh cút, anh sẽ diễn ngay màn rơi lệ tại chỗ vậy.

 

Tôi thở dài.

 

“Không cần đâu, chúng ta không có gì để nói cả.”

 

Nói xong, tôi liền kéo học trưởng đi tiếp.

 

Nhưng Bành Thụ không bỏ cuộc, anh ta còn hét lớn về phía sau lưng tôi:

 

“Học tỷ nói với anh, lần đó cô ấy thấy em ở trước cửa tiệm thuốc.

 

Em nghe thấy những lời anh nói nên mới chia tay, đúng không?

 

Câu hỏi đó là do cô ấy cố tình, sau khi anh biết chuyện đã cắt đứt với cô ấy rồi!”

 

Bước chân tôi vẫn không dừng lại.

 

Giọng Bành Thụ càng lúc càng gấp gáp.

 

“Như Tinh, em biết anh là người cố chấp, không giỏi xin lỗi mà.

 

Nhưng anh đã đợi ở đây hơn hai tiếng rồi, em nên hiểu thành ý của anh chứ.

 

Anh thật sự muốn hòa giải với em…”

 

27

 

Đúng vậy, trước đây tôi cũng thấy Bành Thụ người này ngông cuồng, không biết cúi đầu.

 

Lời nào từ miệng anh ta thốt ra cũng như mang gai nhọn.

 

Lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt là vì có người trên sân bóng ném trúng tôi, lại không chịu xin lỗi.

 

Chính anh ta đã túm lấy người đó mắng một trận, rồi ấn người đó xuống bên chân tôi, bắt phải xin lỗi mới được đi.

 

Sau này khi ở bên nhau, anh ta luôn nói:

 

“Tính anh vốn đã xấu như vậy, em thích anh thì phải chấp nhận tất cả của anh.”

 

Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy.

 

Cho đến khi tôi thấy dáng vẻ cẩn trọng của anh ta trước mặt học tỷ.

 

Ngay cả người như học tỷ, một bạch nguyệt quang, sau khi có được rồi cũng bị anh ta chán ghét.

 

Vậy thì sao tôi có thể tự luyến mà cho rằng anh ta thật sự không thể thiếu tôi được chứ?

 

Bước chân tôi vẫn không dừng lại.

 

Bành Thụ chỉ còn cách đuổi theo.

 

“Như Tinh, anh xin lỗi được không?

 

Anh xin lỗi vì những lời khó nghe trước đây đã nói với em, được không?

 

Em bảo anh ta đi trước đi, chúng ta nói chuyện cho rõ ràng.

 

Anh không tin em nhanh như vậy đã thích người khác.”

 

Tâm trạng tốt đẹp của tôi bị anh ta phá hỏng hết cả.

 

Tôi bực bội vô cùng, dứt khoát nắm lấy tay học trưởng.

 

“Hết cách rồi, tình yêu đích thực đến bất ngờ như vậy đấy.”

 

Ngón tay học trưởng khựng lại một chút.

 

Nhưng rất nhanh, anh đã nhiệt tình nắm chặt tay tôi.

 

“Đúng vậy, hơn nữa anh sẽ một lòng một dạ đối tốt với em, anh sẽ không bao giờ đứng núi này trông núi nọ.”

 

Sắc mặt Bành Thụ trắng bệch không còn giọt máu.

 

Trong trí nhớ của tôi, đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy anh ta luống cuống như vậy.

 

Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi chứ?

 

“Chó ngoan không cản đường, bây giờ anh có thể tránh đường cho tôi và bạn trai tôi được không?”

 

Tôi mất kiên nhẫn nhìn anh ta.

 

Đáy mắt Bành Thụ thoáng vẻ không thể tin, môi cũng mấp máy không ngừng.

 

Tôi không muốn nghe anh ta lảm nhảm nữa, liền đẩy anh ta ra, kéo học trưởng đi nhanh hơn.

 

Chỉ là khi đã đi rất xa, tôi lại nghe thấy tiếng kêu không cam lòng:

 

“Như Tinh, anh thật sự hối hận rồi!”

 

“Đừng có làm tôi ghê tởm.”

 

Tôi lạnh lùng quay đầu lại, liếc nhìn anh ta lần cuối.

 

“Nếu anh còn chút tự trọng thì đừng có mà bám lấy như chó nữa.”

 

Anh ta đột ngột cứng đờ.

 

Luôn có những thứ boomerang, cuối cùng cũng sẽ quay lại đâm vào chính mình.

 

28

 

Đi được một đoạn xa, tôi muốn rút tay ra, nhưng ngón tay học trưởng lại càng siết chặt hơn.

 

“Như Tinh, anh sẽ không cho cậu ta bất kỳ cơ hội nào đâu.”

 

Trong lòng tôi có chút rối bời, gật đầu không nói gì.

 

Đến khi tôi định rút tay ra lần nữa, thì nghe thấy giọng học trưởng hơi run rẩy.

 

“Như Tinh, thật ra vừa rồi em chỉ diễn cho cậu ta xem thôi đúng không? Em căn bản không có ý định muốn anh ‘chuyển chính thức’…”

 

Tôi ngẩng đầu, thấy mắt học trưởng lại đỏ hoe, thậm chí còn hơi ươn ướt, tôi hoảng hốt vô cùng.

 

“Không phải, em không có ý gì khác, em chỉ là thấy nóng nên mới buông tay thôi.”

 

“Vậy sau khi em buông tay, câu bạn trai kia còn tính chứ?”

 

“Tính, tính đi.”

 

Tôi gật đầu lia lịa.

 

Học trưởng lúc này mới từ từ buông tay tôi ra.

 

Hôm đó, học trưởng phát mấy cái lì xì trong nhóm chat, ăn mừng lần đầu thoát ế.

 

Tôi đen đủi, chỉ giật được vài đồng lẻ.

 

Đang thở ngắn than dài thì điện thoại hiện lên thông báo [Tự nguyện tặng].

 

Ngay sau đó là một loạt chuyển khoản.

 

[Tặng em vì em là ngôi sao của anh.]

 

[Sau này mong em chiếu cố nhiều hơn.]

 

[Ngoại truyện]

 

Ở chung lâu, tôi mới phát hiện học trưởng đúng là thánh giả trân.

 

Chỉ lúc say mới lộ bản chất thật.

 

Còn lại, lúc nào anh cũng giữ được vẻ điềm tĩnh.

 

Dù lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tai cũng đỏ bừng cả lên, anh vẫn cứ nghiêm túc làm việc, mỉm cười và nói chuyện như không có gì.

 

Tôi thấy thú vị nên hay cố tình trêu anh.

 

Ai ngờ trêu nhiều quá, học trưởng không những mặt dày hơn mà còn khôn ra.

 

Anh biết tôi chỉ muốn thấy anh căng thẳng ngại ngùng nên dứt khoát phối hợp, giả bộ ngây thơ hết cỡ.

 

Cái này cũng hỏi tôi, cái kia cũng nhờ tôi chỉ.

 

Đến cả câu cửa miệng cũng biến thành:

 

“Như Tinh, anh không biết, em dạy anh đi.”

 

Ngay cả khi sau này anh ôm eo, thuần thục hôn tôi, anh vẫn còn lẩm bẩm câu đó.

 

Tôi ngượng đến bốc khói đầu.

 

“Im miệng đi…”

 

Anh cười đắc ý, hơi thở phả vào gáy tôi.

 

Haizz, tôi thở dài trong lòng.

 

Học trưởng đúng là hư rồi.

 

Ai trả lại cho tôi ông chồng ngây thơ đây?

 

(Hết)

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi