1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Gió Thoảng Mây Bay
  4. Chương 4

Gió Thoảng Mây Bay

Chương 4

❮ sau

13

 

Bữa tiệc hôm nay khiến tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ.

 

Bác gái Thương gặp tôi thì đặc biệt vui vẻ, trên bàn ăn cũng luôn kéo tôi hỏi han ân cần.

 

“Vy Vy, đến Bắc Kinh thời tiết sẽ rất khô, ngày mai bảo A Nghiễn đưa cháu đi trung tâm Quốc Kim mua nhiều đồ dưỡng da giữ ẩm nhé.”

 

“Không cần đâu bác ạ, ở Bắc Kinh có rất nhiều trung tâm thương mại, hơn nữa mua sắm online cũng rất tiện ạ.”

 

Bác ấy cười đồng ý, rồi lại nói với mẹ tôi:

 

“Chăn ga gối đệm bốn món ở ký túc xá, lúc tôi chuẩn bị cho A Nghiễn, cũng đã chuẩn bị sẵn cả phần của Vy Vy rồi, bốn mùa đều có.”

 

“Đặc biệt là mùa đông ở miền Bắc rất lạnh, tôi đều chọn loại rất dày, áo lông vũ cũng mua mấy bộ rồi. Chị bận rộn công việc, không cần phải tốn công chuẩn bị cho Vy Vy nữa đâu nhé.”

 

Mẹ tôi có chút ngượng ngùng, e rằng những thứ này ở Quảng Châu hoàn toàn không dùng được.

 

Nhưng không tiện làm mất mặt bác ấy, mẹ tôi đành phải khách sáo cảm ơn.

 

Chiêm Hựu Tình ở bên cạnh sắc mặt rất khó coi.

 

Nhưng bác gái Thương không hề để ý, bác ấy vẫn tiếp tục dặn dò tôi và Thương Nghiễn:

 

“Đến Bắc Kinh rồi, hai đứa là người thân thiết nhất, A Nghiễn nhất định phải chăm sóc Vy Vy thật tốt, không được chọc giận con bé nữa, biết chưa?”

 

Thương Nghiễn thờ ơ liếc nhìn tôi một cái:

 

“Hừ, cô ấy cứng cáp lắm rồi, cần gì con chăm sóc, người ta tự biết bay rồi.”

 

Bầu không khí có chút gượng gạo, Chiêm Hựu Tình lại đột nhiên lên tiếng chen vào.

 

“Bác gái, trường của cháu cũng ở Bắc Kinh, bác yên tâm, sau này cháu sẽ chăm sóc tốt cho A Nghiễn ạ.”

 

“Hơn nữa Thời Vy ở tận Quảng Châu, cũng không tiện lắm, đúng không.”

 

Cô ta còn chưa nói hết câu, Thương Nghiễn và bố mẹ anh ta đã đổi sắc mặt.

 

“Quảng Châu?”

 

Họ đồng thanh nhìn tôi hỏi.

 

Chiêm Hựu Tình giật mình: “Anh Nghiễn, anh không biết sao? Bảng vàng ghi danh treo ở trường đó, à đúng rồi, hình như anh không về trường.”

 

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

 

Tôi đành phải gật đầu.

 

Mẹ tôi đỡ lời giúp tôi.

 

“Thời Vy đột ngột thay đổi nguyện vọng, con bé muốn đến Quảng Châu học đại học, trường đó cũng rất tốt, lại đúng chuyên ngành mà con bé thích.”

 

Thương Nghiễn không tin, anh ta nắm tay tôi gặng hỏi.

 

“Thời Vy, không phải em học cùng trường đại học với anh sao? Anh tận mắt thấy em điền nguyện vọng mà.”

 

Tay tôi bị anh ta nắm chặt rất đau, không nhịn được cũng nổi giận.

 

“Đúng, tôi muốn đi Quảng Châu, anh quản được tôi sao?”

 

Thương Nghiễn không thể tin nổi, sau đó lại bật cười.

 

“Em đùa anh à? Một người nhìn thấy con gián đã nhảy bổ lên người anh như em, mà dám đến Quảng Châu?”

 

Tôi lấy điện thoại, mở album ảnh, tìm ảnh chụp rõ nét của giấy báo trúng tuyển, đưa đến trước mặt anh ta.

 

Thương Nghiễn cầm điện thoại, phóng to xem đi xem lại mấy lần, cuối cùng tức đến bật cười.

 

Giữa tiếng xôn xao của mọi người, anh ta kéo mạnh tôi ra khỏi phòng tiệc.

 

14

 

Tôi bị anh ta kéo vào phòng nghỉ, anh ta trở tay đóng sầm cửa lại.

 

Thương Nghiễn chống tay lên cửa, không cho tôi trốn tránh, ép hỏi.

 

“Thời Vy, em giỏi lắm!”

 

“Vì giận dỗi mà quên mất ước định của chúng ta, lại còn tự ý chạy đến Quảng Châu học đại học?”

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

Cố gắng lấy hết dũng khí, mở miệng đối chất với anh ta.

 

“Tôi cũng có suy nghĩ của riêng mình, tại sao tôi phải quyết định cuộc đời mình theo sở thích của anh chứ?”

 

“Thương Nghiễn, anh tự sờ ngực mà hỏi xem, rốt cuộc anh tức giận vì cái ước định kia, hay là vì tôi không thể tiếp tục làm nha đầu ấm giường cho anh nữa?”

 

Sắc mặt Thương Nghiễn trắng bệch:

 

“Em có ý gì?”

 

“Đừng nói khó nghe như vậy có được không?”

 

“Đều là người trưởng thành cả rồi, hôm đó… Hôm đó không phải đôi bên tình nguyện sao, chẳng lẽ em vẫn còn để ý chuyện đêm đó à?”

 

Tôi có chút khó xử, nhưng vẫn bướng bỉnh nhìn thẳng vào mắt anh ta:

 

“Thương Nghiễn, nếu anh thích người khác thì cứ nói thẳng ra, tôi sẽ không mặt dày bám lấy anh.”

 

“Nhưng rõ ràng anh không thích tôi, mà vẫn nhìn tôi như con thiêu thân lao vào anh, cảm giác này có phải rất sung sướng không?”

 

Đến giờ mà anh ta vẫn không hiểu.

 

Nếu không tiêu hao hết tất cả kỳ vọng, thì người ta sẽ không nói lời tạm biệt.

 

Bị nói trúng tim đen, mặt Thương Nghiễn từ trắng chuyển sang đỏ, suýt chút nữa đứng không vững.

 

“Em nói cái gì vậy? Em tự nghe xem… Em…”

 

Anh ta ấp úng không nói được nữa.

 

“Thời Vy, chúng ta quen nhau từ năm 8 tuổi, bây giờ đã 18 tuổi rồi.”

 

“Nếu em đã chọn phản bội đoạn tình cảm này, vậy sau này chúng ta cũng đừng làm bạn nữa.”

 

Cuối cùng anh ta chỉ để lại một câu này, rồi chạy trốn khỏi khách sạn.

 

15

 

Kể từ ngày hôm đó, cho đến tận khi lên đường nhập học, tôi không còn gặp lại Thương Nghiễn nữa.

 

Mộc Mộc gửi cho tôi bài đăng công khai tình cảm của anh ta trên vòng bạn bè, tôi thậm chí còn không thèm mở ra xem đã xóa đi.

 

Tất cả bạn bè liên quan đến anh ta, tôi cũng chặn hết.

 

Sau này thực sự không cần phải quan tâm nữa rồi.

 

Chỉ có hôm đi Quảng Châu, ở sân bay lại xui xẻo đụng mặt Thương Nghiễn, bên cạnh anh ta vẫn là Chiêm Hựu Tình.

 

Lúc đi ngang qua, anh ta chỉ chào bố mẹ tôi một tiếng rồi hậm hực bỏ đi.

 

Suốt cả quá trình không hề liếc nhìn tôi một cái.

 

Chúng tôi nhanh chóng tách ra, không ai ngoảnh đầu lại.

 

Trước khi soát vé, tôi bỗng nhiên quay đầu, vừa hay nhìn thấy Thương Nghiễn cũng vừa lên máy bay.

 

Anh ta chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái, rồi không quay đầu lại, khuất bóng ở cửa vào.

 

Người đã cùng tôi đi từ thuở thiếu thời đến giờ, từ nay về sau xem như hoàn toàn chấm dứt.

 

Cuối cùng cũng không còn chung đường nữa rồi.

 

Vậy sau này, chúc anh cũng thuận lợi nhé.

 

Tôi thầm nghĩ trong lòng.

 

16

 

Sau đó, chúng tôi rất lâu rất lâu, không còn nghe được tin tức gì của nhau nữa.

 

Tôi cũng cố ý dặn dò bố mẹ, đừng nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến nhà họ Thương trước mặt tôi.

 

Tôi đến môi trường mới, quen biết rất nhiều bạn bè mới, cũng tham gia không ít câu lạc bộ, mỗi ngày đều bận rộn.

 

Những chuyện không vui trước kia, đã sớm phai nhạt.

 

Thì ra cuộc sống trước đây chỉ xoay quanh một người, thật sự rất tẻ nhạt.

 

Nghĩ đến đây, tôi lại bắt đầu thấy quan điểm của Thương Nghiễn khi đó có phần đúng.

 

Thế giới bên ngoài rộng lớn như vậy, cuộc đời còn dài như vậy, tại sao phải sớm ràng buộc bản thân với một người chứ.

 

Tôi rất may mắn, ngôi trường tôi chọn nằm ở một nơi không quá lạnh lẽo.

 

Mặc dù những ngày nóng ẩm và bão gió cũng rất khó chịu, gián cũng không ít.

 

Nhưng quanh năm, chỉ cần ngẩng đầu là có thể ngắm hoa đẹp, nên chẳng mấy chốc tôi đã quên mất mùa đông trông như thế nào.

 

Vào dịp Tết Dương lịch, bạn học cấp ba của tôi đến Quảng Châu du lịch, tôi và Mộc Mộc dẫn cô ấy đi ăn yum cha*.

 

(*) Yum cha: là món ăn sáng hoặc bữa nửa buổi truyền thống của người Quảng Đông với trà Trung Quốc và món dim sum.

 

Cô ấy vô tình nhắc đến Thương Nghiễn.

 

Nói rằng anh ta đã chia tay với Chiêm Hựu Tình từ lâu, ở đường học viện có rất nhiều trường đại học, anh ta đến từng trường giảng bài, rồi yêu thêm vài người nữa.

 

Suốt ngày cứ tỏ vẻ ta đây chơi bời lêu lổng.

 

“Thương Nghiễn khác hẳn với vẻ học bá lạnh lùng hồi còn đi học, cứ như biến thành một người khác vậy.”

 

“Cậu mà gặp lại chắc cũng không nhận ra đâu.”

 

Tôi không nói gì.

 

Mộc Mộc ra sức nháy mắt với cô ấy để chuyển chủ đề, bạn tôi cũng không nhắc đến nữa.

 

Chúng tôi đón giao thừa ở ven sông Châu Giang, lúc đếm ngược, Mộc Mộc bảo tôi ước.

 

Ước xong tôi mới nhận ra, đây là lần đầu tiên tôi ước một điều ước không liên quan đến anh ta.

 

Trong cuộc đời ngắn ngủi trước đây của tôi, có đến sáu năm, tất cả nguyện vọng của tôi đều liên quan đến Thương Nghiễn.

 

Tôi rất vui, vì mình đã thật sự buông bỏ được rồi.

 

Kỳ nghỉ đông đầu tiên ở đại học, tôi rất nhớ bố mẹ.

 

Thi xong liền lập tức về nhà.

 

Nhưng tôi không ngờ, Thương Nghiễn lại cùng bố mẹ tôi ra sân bay đón tôi.

 

17

 

Xa cách nửa năm, gặp lại Thương Nghiễn, chúng tôi đều có nhiều thay đổi.

 

Anh ta gầy hơn, nhuộm tóc, nhưng vẻ ngoài vẫn đẹp trai như xưa.

 

Tôi từ nhỏ nhìn người không chuẩn, nhưng gu thẩm mỹ vẫn rất tốt.

 

Nếu không thì từ nhỏ đã chẳng lẽ lại ngốc nghếch lẽo đẽo theo sau anh ta.

 

Chỉ ngây người một lúc, tôi liền mỉm cười bước tới, chào hỏi anh ta một cách tự nhiên.

 

“Anh Thương Nghiễn, anh cũng đến rồi ạ.”

 

Bàn tay đang đón lấy hành lý của tôi của Thương Nghiễn khựng lại giữa không trung, anh ta nhìn tôi với vẻ khó tin.

 

Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ hai nhà đã nhiều lần bảo tôi gọi anh ta là anh trai.

 

Tôi bướng bỉnh, chưa từng gọi.

 

Giờ đây tâm trạng khác rồi, tôi gọi một cách rất tự nhiên.

 

Thương Nghiễn lại có vẻ rất khó chấp nhận.

 

Mãi một lúc sau, anh ta mới run rẩy đón lấy hành lý của tôi.

 

Mẹ tôi khẽ giải thích bên tai tôi.

 

“Bố mẹ ra đón con, vừa hay gặp được A Nghiễn ở ngoài cổng, nó cứ nằng nặc đòi đi theo giúp đỡ.”

 

Tôi mỉm cười, ý bảo mẹ không sao.

 

Ở trên xe, tôi háo hức chia sẻ hết những chuyện thú vị ở trường gần đây với bố mẹ, khiến họ cũng cười không ngớt.

 

Không ai để ý đến Thương Nghiễn, nhưng khóe mắt tôi lại thoáng thấy, suốt dọc đường anh ta cũng lén cong môi cười.

 

Hôm đó hình như anh ta muốn đến nhà tôi chơi, nhưng cả ba người chúng tôi đều lịch sự từ chối.

 

Suốt cả kỳ nghỉ đông để luyện tập lái xe, tôi đều đi sớm về muộn, buổi tối lại thường xuyên đi chơi với mấy bạn học cấp ba.

 

Nghe nói Thương Nghiễn đến tìm tôi mấy lần, nhưng lần nào cũng lỡ hẹn.

 

Tôi có hơi ngạc nhiên, không nghĩ rằng giữa chúng tôi có chuyện gì cần phải nói.

 

Năm nay bà nội và dì đều về ăn Tết.

 

Đêm ba mươi Tết, trong nhà đặc biệt náo nhiệt.

 

Ăn xong bữa cơm tất niên, người lớn thì ngồi trên sofa xem chương trình mừng xuân, còn đám trẻ thì đang học chơi mạt chược.

 

Cả nhà ba người của Thương Nghiễn đột nhiên mang theo đủ thứ đồ đạc đến nhà tôi chơi.

 

18

 

“Nhà bác lạnh lẽo quá, cháu không phiền nếu đến góp chân đánh bài chứ?” Bác gái Thương cười nói.

 

Mọi năm, hai nhà chúng tôi đều cùng nhau đón Tết.

 

Năm nay vì mối quan hệ giữa tôi và Thương Nghiễn, mẹ tôi đã từ chối lời mời ăn Tất niên của bác ấy.

 

Nhưng khách đến nhà, không thể đuổi đi được.

 

Thương Nghiễn tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi, xem tôi đánh bài.

 

Anh chị em họ không biết chuyện giữa tôi và anh ta, cứ liên tục trêu chọc chúng tôi.

 

Tôi cười giải thích từng chuyện một.

 

Sắc mặt Thương Nghiễn có vẻ không vui.

 

Đợi đến mười hai giờ đêm, khi chúng tôi ra ngoài đốt pháo hoa, anh ta kéo tôi lại, hình như muốn nói gì đó.

 

Nhưng điện thoại của tôi đột nhiên đổ chuông.

 

Mặt tôi hơi ửng đỏ, gỡ tay Thương Nghiễn ra, trốn sang một bên nghe điện thoại.

 

Là một bạn học người Quảng Châu mà tôi quen khi tham gia câu lạc bộ, tên là Hứa Chỉ Ngôn.

 

Anh cũng rất đẹp trai.

 

Không phải kiểu đẹp trai lạnh lùng, mà là một chàng trai hay cười, có chút ngốc nghếch.

 

Nói rất nhiều, lại còn hay pha trò, tôi thường xuyên bị anh chọc cười đến không đứng thẳng dậy nổi.

 

Anh nói gọi điện thoại đến chỉ vì một mình buồn chán, muốn cùng chúng tôi đếm ngược đón năm mới.

 

Tôi không nghĩ nhiều, giao thừa cũng không tiện cúp máy, để anh tham gia toàn bộ quá trình đón năm mới của chúng tôi.

 

Trước khi cúp máy, anh cười hì hì một tiếng.

 

“Thật ra anh chỉ muốn là người đầu tiên chúc em năm mới sau khi qua 12 giờ thôi.”

 

“Năm mới vui vẻ nhé, bạn học Thời Vy.”

 

Tôi cười rất tươi, cũng chúc mừng năm mới anh.

 

Tán gẫu thêm một lúc lâu, cuối cùng anh cũng chịu cúp máy. Tôi vừa quay người lại, đã thấy Thương Nghiễn với vẻ mặt lạnh như băng đứng ngay sau lưng.

 

Không biết anh ta đã nghe được bao lâu rồi.

 

“Bạn trai à?”

 

Anh ta khàn giọng hỏi.

 

“Vẫn chưa hẳn.”

 

Tôi nghĩ ngợi một chút rồi thành thật trả lời.

 

“…”

 

Thương Nghiễn im lặng rất lâu.

 

Tôi cứ tưởng anh ta không còn gì để nói, định quay về phòng khách chơi bài tiếp.

 

Thế nhưng anh ta đột nhiên lại lên tiếng: “Con trai ở nơi khác chưa chắc đã đáng tin, tốt nhất vẫn nên tìm người ở đây, biết rõ gốc gác.”

 

Tôi gật đầu.

 

“Đúng vậy, biết người biết mặt không biết lòng, để tôi suy nghĩ thêm đã.”

 

“Cảm ơn anh Thương Nghiễn đã nhắc nhở, anh cũng sớm ổn định đi nhé.”

 

Thương Nghiễn như thể bị chạm vào nỗi đau nào đó, không nói gì nữa, cứ thế rời khỏi sân.

 

Tôi cũng không nghĩ nhiều, tính khí thất thường của anh ta đâu phải chuyện ngày một ngày hai.

 

Trước đây có lẽ do hiệu ứng tình yêu, nên tôi thấy anh ta cái gì cũng tốt, còn bây giờ ư…

 

Sau đó, tôi cùng bà nội và bố mẹ đi chúc Tết họ hàng, rồi đi du lịch khắp nơi, hầu như không ở nhà.

 

Cũng không gặp lại Thương Nghiễn.

 

Kỳ nghỉ đông rất ngắn, chẳng mấy chốc tôi đã quay lại trường.

 

Nhưng ngày hôm sau, tôi lại bất ngờ nhìn thấy Thương Nghiễn ở cổng trường đại học.

 

19

 

Trông anh ta tiều tụy, không biết còn tưởng có chuyện gì lớn xảy ra.

 

“Anh Thương Nghiễn, sao anh lại ở đây?”

 

“Anh muốn xem trường đại học của em thế nào, tiện thể xem em sống ở Quảng Châu có tốt không.”

 

Tôi cười đáp: “Rất tốt ạ, đồ ăn ở đây ngon lắm, anh có thời gian thì tự tìm hiểu rồi đi ăn thử nhé.”

 

Anh ta có vẻ ngượng ngùng, không trả lời tôi: “Vy Vy, em không thể đi ăn cùng anh sao? Dù chỉ một lần thôi cũng được.”

 

Tôi còn chưa kịp nói gì thì một giọng nam chen vào.

 

“Xin lỗi nhé anh bạn, tôi đã hẹn bạn học Thời Vy trước rồi, mời anh lần sau lấy số xếp hàng.”

 

Hứa Chỉ Ngôn từ bên cạnh đi tới, căng thẳng chắn giữa tôi và Thương Nghiễn.

 

Hai người họ nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia lửa.

 

“Thời Vy, em về trường sớm như vậy là vì anh ta à?” Giọng Thương Nghiễn như thể có gì đó khó tả.

 

Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng không cần thiết phải giải thích.

 

“Xin lỗi anh Thương Nghiên, bọn tôi phải đi ăn cơm rồi, đi trước đây ạ.”

 

Tôi huých nhẹ Hứa Chỉ Ngôn đang đứng ngây ra.

 

“Đi thôi, không phải anh nói muốn đi đâu đó ăn gà thả vườn à, đường xa lắm, mau đi thôi.”

 

Hứa Chỉ Ngôn bị tôi kéo đi, trước khi đi còn lườm Thương Nghiễn một cái.

 

Lúc qua đèn xanh đèn đỏ, tôi quay đầu lại nhìn.

 

Thương Nghiễn đứng ở cổng trường nhìn theo chúng tôi, dưới bóng cây trông anh ta càng thêm cô đơn.

 

20

 

Tôi không nhớ mình đã nghe ở đâu có câu nói thế này, sau khi chia tay, phụ nữ suy sụp một tháng rồi sẽ vượt qua.

 

Đàn ông có thể phải rất lâu sau mới nhận ra mình đã mất gì, rồi cảm xúc mới bắt đầu phản ứng ngược lại.

 

Cảm xúc phản ứng ngược của Thương Nghiễn, hình như đến hơi muộn.

 

Sau khi anh ta chơi bời nửa năm rồi im hơi lặng tiếng suốt kỳ nghỉ đông, vậy mà lại bắt đầu thường xuyên xuất hiện xung quanh tôi.

 

Tôi không biết anh ta lấy lý do gì xin phép trường, cứ chốc chốc lại xuất hiện ở Quảng Châu.

 

Anh ta bắt đầu tặng tôi đủ thứ quà, hoa tươi, túi xách, trang sức, tôi đều từ chối hết.

 

Không có việc gì thì anh ta lại ngồi xổm dưới lầu ký túc xá của tôi, khuyên thế nào cũng không chịu rời đi.

 

Chỉ cần bắt gặp tôi, ngày nào cũng lẽo đẽo theo tôi đi học, rồi lại cùng tôi đến nhà ăn ăn cơm.

 

Hứa Chỉ Ngôn bị anh ta chọc tức đến nỗi suốt ngày thở ngắn than dài với tôi.

 

Thỉnh thoảng lại buông vài câu ghen tuông, khiến tôi dở khóc dở cười.

 

Bác gái Thương cũng gọi điện, nhắn tin cho tôi không ít, nói rằng trường học đã bắt đầu liên hệ với phụ huynh.

 

Thương Nghiễn trốn học quá nhiều, cứ tiếp tục như vậy, e là phải lưu ban hoặc bị đuổi học.

 

Bác ấy hết lời khuyên nhủ tôi, nhất định phải khuyên Thương Nghiễn đàng hoàng.

 

Tôi phiền không chịu nổi, không hiểu nổi rốt cuộc Thương Nghiễn nghĩ gì.

 

Lúc trước anh ta một lòng một dạ muốn đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài, giờ lại quay về diễn vở thâm tình.

 

Thế là tôi dứt khoát tìm anh ta nói thẳng.

 

Thương Nghiễn biết tôi đến có chuyện, cảm xúc bỗng chốc mất kiểm soát.

 

“Vy Vy, dựa vào cái gì cái tên họ Hứa kia có thể theo đuổi em, còn anh thì không?”

 

“Anh ta quen em được bao lâu, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm?”

 

“Trên đời này, ngoài bố mẹ em ra, không ai hiểu em hơn anh, cũng không ai hợp với em hơn anh.”

 

Tôi bật cười vì tức giận, vặn hỏi:

 

“Thương Nghiễn, anh đã từng làm những gì, anh thật sự không nhớ sao?”

 

“Anh tự hỏi lương tâm mình xem, đã từng nghiêm túc đối đãi với tấm chân tình của tôi chưa?”

 

“Chẳng qua anh chỉ hưởng thụ cái cảm giác ưu việt khi tôi theo đuổi anh, cho rằng dù anh đối xử với tôi thế nào, tôi cũng không thể rời bỏ anh, tùy ý chà đạp tấm chân tình của tôi mà thôi.”

 

Bị tôi nói trúng tim đen, Thương Nghiễn càng mất kiểm soát:

 

“Đúng, trước đây anh đã làm sai một số chuyện.”

 

“Khi đó anh còn quá trẻ, cảm thấy cả thế giới đều đầy rẫy cám dỗ, không muốn bị quản thúc bởi một mình em.”

 

“Anh nợ em một lời xin lỗi chính thức, Thời Vy, xin lỗi em.”

 

Thương Nghiễn lộ vẻ mặt chân thành, đột nhiên dịu giọng cầu xin tôi:

 

“Nhưng cho dù em coi anh là một người xa lạ, thì anh vẫn có quyền theo đuổi em lại từ đầu.”

 

“Sau khi rời xa em, anh mới phát hiện mình đã không quen với cuộc sống thiếu vắng em, anh cũng không thể tưởng tượng được sau này không có em, anh biết chia sẻ mọi thứ của mình với ai.”

 

Gió đêm bên sông rất lớn, thổi đến mức tôi hơi đau đầu, im lặng suy nghĩ rất lâu rồi mới lên tiếng trả lời anh ta.

 

“Không giấu gì anh, từ khi rời xa anh, tôi mới biết, hóa ra thích nhau không cần phải dè dặt nhún nhường.”

 

“Tôi có thể thoải mái là chính mình, cảm xúc không cần phải thay đổi theo ý muốn của người khác, cho nên tôi chợt nhận ra.”

 

“Có lẽ những rung động ngu ngốc thời niên thiếu đó, chẳng qua chỉ là do lúc ấy tôi còn quá trẻ con mà thôi.”

 

Thương Nghiên như bị sét đánh, đứng chôn chân tại chỗ rất lâu.

 

Mãi một lúc sau, anh ta mới khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo sự tủi thân tột độ.

 

“Nhưng trước đây chúng ta đã hứa, sẽ cùng nhau học đại học, cùng nhau đi du học, rồi cùng nhau đi khắp thế giới mà, chẳng lẽ những điều đó em cũng định nuốt lời sao?”

 

Tôi thoáng chốc có chút hoảng hốt, vừa gật đầu, lại vừa lắc đầu.

 

“Là anh nuốt lời trước, hơn nữa tôi đã tìm được người muốn cùng tôi thực hiện những điều này rồi.”

 

Thương Nghiễn có vẻ suy sụp, đuôi mắt ửng đỏ.

 

“Đừng nói nữa, Vy Vy, xin em, đừng nói nữa.”

 

Nhìn vẻ mặt đau khổ và thất vọng của anh ta, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được, khuyên anh ta một câu.

 

“Có lẽ anh không thực sự yêu tôi, anh chỉ là không cam lòng mà thôi.”

 

“Thương Nghiễn, thật ra anh cũng nên bước tiếp rồi.”

 

Tôi không đợi anh ta nữa.

 

Hứa Chỉ Ngôn đã đợi tôi ở bên kia đường từ lâu.

 

Tôi chạy tới, anh liền nắm lấy tay tôi.

 

“Cuối cùng cũng dứt được tên người yêu cũ kia rồi à? Em có nói cho anh ta biết, sau này tất cả những con gián của em đều do anh đảm nhận, anh ta đừng hòng động vào một con nào không?”

 

Tôi mỉm cười, suýt chút nữa thì bật khóc.

 

Quay đầu lại nhìn Thương Nghiễn vẫn còn đứng ngây ra bên bờ sông.

 

Trên phố người đến người đi, có người tạm biệt, có người hẹn gặp lại.

 

Còn tôi và anh ta, cuối cùng cũng như gió thoảng mây bay, một lần chia ly tựa như cơn mưa rào.

 

Hết.

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi