1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Đinh Mệnh Đưa Đẩy
  4. Chương 2

Đinh Mệnh Đưa Đẩy

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

5

 

Tôi và Phó Lâm Xuyên đều nổi tiếng ở trường trung học, một người là học bá, một người là trùm trường, đã nghe danh nhau từ lâu.

 

Lần đầu tiên chúng tôi có giao tiếp là vào một buổi trưa năm lớp 10.

 

Trên sân bóng rổ vắng vẻ, Phó Lâm Xuyên đang ném bóng một mình, còn tôi thì ngồi trên khán đài học từ mới.

 

Có lẽ vì một mình buồn chán, hắn tiến về phía tôi.

 

“Biết chơi bóng rổ không?”

 

Tôi đẩy gọng kính đen trên sống mũi: “Không biết.”

 

“Tôi dạy cho cậu.”

 

“Tôi không học.”

 

Giọng điệu cứng rắn của tôi khiến hắn khó chịu, hắn liền đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, nhấc tôi lên như xách một con gà con.

 

Chắc hắn cũng không ngờ tôi lại yếu ớt như vậy, nên đành buông tay ra vẻ chán nản.

 

“Sức khỏe kém như vậy, còn không chịu khó rèn luyện.”

 

“Học bá à, đọc sách dưới ánh sáng ngoài trời không tốt cho mắt đâu, đi theo tôi.”

 

Thiên phú vận động của tôi bằng không, nhưng trước sự ép buộc của trùm trường, tôi vẫn phải cố gắng học theo hắn.

 

Hắn là một huấn luyện viên giỏi, chỉ tiếc là tôi quá kém cỏi.

 

Sau khi hắn dạy tôi một tiếng, tôi đã trình diễn màn lên rổ ba bước phiên bản bà lão đi dạo, khiến Phó Lâm Xuyên há hốc mồm kinh ngạc.

 

Giây tiếp theo, tôi bị quả bóng bật lại từ bảng rổ đập trúng giữa trán, trên trán lập tức nổi lên một cục u lớn.

 

Phó Lâm Xuyên hốt hoảng, cõng tôi chạy như bay đến phòng y tế.

 

Cô y tế tỏ ra vô cùng kinh ngạc khi thấy trùm trường cõng học bá đến khám bệnh.

 

Cô ấy kiên nhẫn giúp tôi chườm đá lên trán, còn không quên trách mắng Phó Lâm Xuyên đang đứng phạt ở bên cạnh.

 

“Phó Lâm Xuyên, nhìn xem cậu đánh bạn học Lê Ngữ Đường của chúng ta kìa, trán sưng vù lên rồi.”

 

“Nếu đánh bạn học Lê Ngữ Đường ngốc ra, làm lỡ việc thi Thanh Bắc của con bé, thì chính là làm lỡ cả đời con bé, xem cậu chịu trách nhiệm thế nào?”

 

Chết thật, cô y tế hình như hiểu lầm rồi.

 

“Cô y tế, đầu của cháu không phải…”

 

“Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, cùng lắm thì nuôi cô ấy cả đời chứ sao.” Phó Lâm Xuyên đột nhiên xen vào.

 

Hắn khoanh tay, ngẩng đầu, dáng vẻ không phục.

 

Lần đầu tiên trong đời có người đàn ông nào khác ngoài bố tôi nói muốn nuôi tôi cả đời, không ngờ lại rơi vào tình huống này.

 

Cảm giác này, có chút kỳ lạ.

 

Tôi và Phó Lâm Xuyên cũng vì vậy mà trở nên thân thiết, hắn thường xuyên mời tôi đến xem hắn thi đấu.

 

Sợ người khác bàn tán, tôi luôn lén lút đi xem.

 

Sau đó, một vài lời đồn không hay về Phó Lâm Xuyên bắt đầu lan truyền.

 

Mọi người đều nói Phó Lâm Xuyên có khuynh hướng bạo lực.

 

Bạn cùng bàn khuyên tôi không nên đến quá gần cậu ta, hắn nói Phó Lâm Xuyên từ nhỏ đã bị cha bạo hành, trong xương cốt đã mang gen bạo lực.

 

Ban đầu tôi không tin những điều này, Phó Lâm Xuyên nhiệt tình, thẳng thắn như vậy, làm sao có thể có khuynh hướng bạo lực chứ.

 

Cho đến lần đó, Tiểu Béo mới giây trước còn đang cười nói vui vẻ với Phó Lâm Xuyên, giây sau đã bị Phó Lâm Xuyên trở tay đè xuống đất đánh cho một trận.

 

Ánh mắt hung ác nham hiểm của hắn khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

 

Từ nhỏ tôi đã là một cô gái ngoan ngoãn, cảnh tượng Tiểu Béo bị đánh đến mức mồm mũi chảy máu khiến tôi nhớ mãi không quên.

 

Cho nên vào ngày Phó Lâm Xuyên tỏ tình với tôi, trong lòng tôi đã có một thoáng dao động, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn tâm từ chối hắn.

 

6

 

Mấy ngày liền, Phó Lâm Xuyên đều ở nhà kèm em trai học, nói cái gì mà sinh viên đại học cũng có quyền ôn lại kiến thức cấp hai.

 

Tôi thấy hắn sợ tôi bỏ trốn, mất đi một người làm công miễn phí.

 

Sáng hôm đó, tôi vừa định đến nhà họ Phó thì bụng dưới đột nhiên đau quặn.

 

Vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, quả nhiên là dì cả ghé thăm.

 

Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho Phó Lâm Xuyên, xin nghỉ một ngày.

 

Bên kia chậm rãi nhắn lại một câu:

 

“Cô muốn chạy trốn?”

 

Tôi cạn lời đáp: “Tôi không khỏe.”

 

“Cô đừng có mà lừa tôi, nửa tiếng nữa không có mặt, tôi sẽ dẫn em trai đến tận nhà cô đòi nợ.”

 

Hắn căn bản không tin tôi, loại chuyện tìm đến tận nhà này hắn dám làm thật.

 

Nếu để mẹ tôi thấy hai người đàn ông, một lớn một nhỏ đến tìm tôi, trái tim hóng hớt giục cưới của bà ấy lại không kìm được mất.

 

May mà lần này không đau lắm, tôi thu dọn một chút rồi ra ngoài.

 

Phó Lâm Xuyên đã sớm đợi tôi ở cửa, sợ tôi không đến.

 

Thấy tôi, mặt hắn vênh váo đắc ý, như thể muốn nói: “Thấy chưa, tôi biết ngay cô giả bệnh mà, còn định trốn khỏi lòng bàn tay tôi à?”

 

Tôi lườm hắn một cái, đi vòng qua hắn rồi ngồi thẳng vào bàn học bắt đầu công việc.

 

Không ngờ càng giảng bài, cơn đau càng dữ dội, như thể có hai bàn tay đang xé toạc bụng tôi ra.

 

Trán lấm tấm mồ hôi lạnh, tay chân tê dại, Phó Lâm Xuyên vừa ra ngoài lấy nước, tôi liền tối sầm mắt, ngất xỉu trên sàn nhà.

 

7

 

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh, tay trái truyền nước.

 

Phó Lâm Xuyên ngồi bên cạnh, hai tay xoa xoa tay phải của tôi, dường như muốn ủ ấm cho nó.

 

Tôi ngượng chín mặt, vội vàng rụt tay lại.

 

Phó Lâm Xuyên có vẻ không ngờ tôi tỉnh dậy đột ngột như vậy, hai má cũng ửng hồng ngượng ngùng.

 

Cô y tá bước vào rút kim tiêm, phá vỡ bầu không khí ngượng ngập:

 

“Cô gái nhỏ đừng ham lạnh, sau này trước kỳ kinh nguyệt đừng ăn đồ lạnh, nhớ giữ ấm nhé. Bạn trai cô còn tưởng cô bị sảy thai, lo lắng lắm đấy.”

 

Sảy… sảy thai?

 

Chuyện này là thế nào?

 

“Khụ khụ, cái đó, quần của cô dính đầy máu, tôi còn tưởng…”

 

Phó Lâm Xuyên gãi đầu giải thích với tôi.

 

Tôi dở khóc dở cười: “Anh không có bạn gái à? Chút kiến thức này cũng không biết sao?”

 

“Tôi không có bạn gái, trước giờ tôi chưa từng yêu đương.”

 

Phó Lâm Xuyên lắc đầu nguầy nguậy, hoàn toàn không giống với hình tượng hung thần ác bá ở trường, trông có chút ngốc nghếch đáng yêu.

 

Vậy mà hắn lại chưa từng yêu đương, phải biết hồi cấp ba số người thích hắn nhiều không đếm xuể.

 

Phó Lâm Xuyên đứng dậy rót một cốc nước ấm đưa cho tôi:

 

“Lê Ngữ Đường, bệnh này của cô nhiều năm như vậy, vẫn chưa khỏi sao?”

 

Tôi lắc đầu.

 

Từ hồi cấp ba tôi đã bị đau bụng kinh.

 

Lần nào đến giờ ra chơi, Phó Lâm Xuyên cũng lén chạy đến, đặt một cốc nước đường nâu lên bàn học của tôi.

 

Còn lấy trộm miếng dán giữ nhiệt của mẹ hắn cho tôi dùng.

 

Nghe nói mẹ hắn tưởng hắn bị thận hư, sợ lạnh, còn đặc biệt đi hỏi bố của bạn học cùng lớp hắn, vốn là một thầy thuốc Đông y, bốc rất nhiều thuốc về cho hắn uống.

 

Trong khối từng có một thời gian rộ lên tin đồn rằng hotboy trường Phó Lâm Xuyên bị thận hư nên phải đi khám Đông y.

 

Không ai biết rằng một hotboy đáng sợ trong mắt mọi người lại là một người chu đáo và ấm áp.

 

Mấy ngày sau, Phó Lâm Xuyên cho tôi nghỉ hẳn.

 

Mỗi sáng hắn đều mang canh ngũ hồng tự nấu đến cho tôi, sợ mẹ tôi phát hiện, còn chu đáo bỏ vào hộp giống như đồ ăn ngoài, đặt ở cửa nhà tôi.

 

Nhưng cuối cùng vẫn khiến mẹ tôi tò mò.

 

“Nhà nào bán canh ngũ hồng ngon thế, con đặt suốt, giới thiệu cho mẹ với.”

 

Tôi cười gượng rồi trốn vào phòng, canh ngũ hồng của Phó Lâm Xuyên, hình như đúng là có hơi ngọt thật.

 

8

 

Kỳ nghỉ kết thúc, món nợ của tôi cũng trả xong.

 

Vậy mà lại có một cảm giác hụt hẫng khó tả.

 

Tôi và Phó Lâm Xuyên dường như cũng không còn lý do gì để liên lạc nữa.

 

Hắn thích tôi, đã là chuyện của nhiều năm trước rồi.

 

Bây giờ mọi thứ đã là chuyện cũ rồi.

 

Một buổi tối nọ, mẹ tôi hớn hở từ bên ngoài trở về, kéo tôi lại một cách bí ẩn.

 

“Đường Đường, mẹ có quen một bà chị khiêu vũ ở quảng trường, con trai của bà ấy học đại học cùng thành phố với con, hai hôm nữa khai giảng nó lái xe về, tiện thể đưa con đi cùng.”

 

Tôi nhíu mày, mẹ tôi vì muốn ép tôi cưới mà không từ thủ đoạn, đến cả người lạ cũng không tha hay sao?

 

Tôi bất đắc dĩ thu dọn hành lý, vừa càu nhàu:

 

“Mẹ, anh ta là người thế nào, mẹ còn không biết, sao có thể giao con gái bảo bối của mẹ đi như thế được, lỡ anh ta là người xấu thì sao?”

 

“Mẹ còn có thể hại con à? Mẹ xem ảnh của cậu ấy rồi, đẹp trai lắm, con phải nắm chắc cơ hội đấy.”

 

“Con không có hứng thú.”

 

Mẹ tôi giận dữ chọc vào đầu tôi:

 

“Đúng là đồ vô dụng, con trai người ta vừa đẹp trai, cao ráo, lại còn có cơ bụng. Nếu mẹ mà trẻ lại ba mươi tuổi thì còn đến lượt con chắc?”

 

Những lời này lọt vào tai bố tôi, người vừa mới tan làm về đến nhà.

 

Mẹ tôi thì hùng hồn, bố tôi lại chẳng dám giận cũng chẳng dám nói gì, lẳng lặng quay về phòng.

 

Mãi cho đến ngày tôi phải trở lại trường, mẹ đẩy tôi ra cửa, tôi nhìn thấy Phó Lâm Xuyên khoác hờ một chiếc áo trên vai, đứng tựa người vào đầu xe.

 

Mẹ tôi nói dối không chớp mắt, Phó Lâm Xuyên đưa tôi đi hoàn toàn không hề tiện đường.

 

Trường của hắn ở phía bắc thành phố, còn trường tôi ở phía nam, tiện đường kiểu này là đi vòng cả thành phố rồi.

 

Nếu Phó Lâm Xuyên biết phải đi xa như vậy, chắc chắn hắn sẽ tức giận.

 

Vậy mà mẹ tôi còn nhiệt tình kéo hắn lại:

 

“Tiểu Phó à, thật sự làm phiền cháu quá, sau này cháu và mẹ phải thường xuyên đến nhà bác ăn cơm nhé.”

 

Mẹ tôi hồi trẻ vốn là người mê trai đẹp, nên cực kỳ ưng ý Phó Lâm Xuyên.

 

Sợ tôi đổi ý, bà ấy vội vàng nhét tôi lên xe.

 

Trước khi đi còn véo tôi một cái, ý bảo tôi phải nắm bắt cơ hội.

 

Mấy ngày không gặp, tôi và Phó Lâm Xuyên lại cảm thấy xa lạ hơn nhiều, bầu không khí trong xe ngột ngạt, tôi cố gắng phá vỡ sự im lặng:

 

“À, cái người chị em mới quen của mẹ tôi lại là mẹ anh, trùng hợp thật ha.”

 

Phó Lâm Xuyên khẽ cười.

 

“Không trùng hợp đâu, là mẹ tôi cố ý tiếp cận mẹ cô đấy.”

 

“Tại sao vậy?”

 

“Bà ấy rất thích cô.”

 

“Cảm thấy cô thông minh, IQ cao, có thể cải thiện gen cho thế hệ sau.”

 

Không ngờ thủ đoạn giục cưới của mẹ hắn còn cao tay hơn cả mẹ tôi.

 

“Xin lỗi anh, Phó Lâm

Xuyên, đã gây thêm phiền phức cho anh rồi.” Tôi vội vàng xin lỗi.

 

Phó Lâm Xuyên tập trung nhìn đường, khẽ mím môi:

 

“Không sao.”

 

Hắn trông cũng không có vẻ gì là khó chịu.

 

Rốt cuộc là do uy của mẹ hắn, hay là do hắn tốt bụng vậy nhỉ.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi