Cuộc Sống Hôn Nhân Ngọt Ngào Cùng Lục Tổng
Chương 5
❮ sautiếp ❯39
Tề Tư Na vừa thấy Lục Yến bước xuống xe, nước mắt đã trào ra: “Lục Yến…”
Tề Tư Na không phủ nhận: “Xin lỗi.”
Lục Yến cười khẩy, im lặng một thoáng: “Tôi nhớ lúc chia tay khá êm đẹp mà, cô tìm tôi đòi quay lại không được, liền đi theo một người có thể cùng cô đi hộp đêm, đều là người trưởng thành cả rồi, tôi cũng đã nói với cô, đã lựa chọn thì đừng hối hận.”
Tề Tư Na không ngờ anh lại nói thẳng toẹt ra như vậy: “Lục Yến… Em chỉ là quá nhớ anh.”
Lục Yến nhìn trời, cũng chẳng còn kiên nhẫn: “Người ta nói người yêu cũ nên coi như đã chết rồi, tôi đã kết hôn rồi, chuyện cũ hãy để nó qua đi, tôi tôn trọng cô, cô cũng nên tôn trọng tôi.”
Lời đã nói đến đó là dừng.
Tôi ngồi trong xe, nghe rõ từng câu từng chữ cuộc trò chuyện của họ.
Tôi đã nói rồi mà.
Người đàn ông tôi để mắt đến, chắc chắn là người bình thường, sẽ không dây dưa không rõ ràng.
Một người tốt nhất trên đời.
Về đến nhà.
Tôi chợt nhớ đến lá thư tình đã biến mất kia.
Tôi quyết định vẫn sẽ dùng cách ban đầu.
Để tỏ tình với anh!
Lục Yến cứ nhìn tôi đi tới đi lui, lúc thì lật gối, lúc lại cúi xuống nhìn gầm giường.
Cuối cùng anh cũng kéo tôi ngồi xuống.
Nói chính xác hơn, là kéo tôi ngồi lên đùi anh.
Tim tôi đập loạn xạ không ngừng: “Anh uống rượu à?”
Lục Yến lắc đầu: “Sợ sao?”
Tôi cũng lắc đầu: “Không phải hai người đã chia tay từ lâu rồi sao?”
Lục Yến khẽ cười: “Tôi hỏi, em có sợ gia đình tôi không.”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ: “Tôi là gả cho anh, chứ có phải gả cho mẹ anh đâu.”
Lục Yến không nói gì, chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt vừa trầm lắng vừa dịu dàng, như dòng nước rót thẳng vào đáy lòng tôi.
Bàn tay anh đặt lên eo tôi.
Ma sát nhẹ nhàng như có như không trong một thoáng.
Xung quanh im lặng như tờ.
Một giây, hai giây.
Môi chỉ cách nhau một chút xíu.
Tôi chưa chuẩn bị, theo bản năng né tránh một cái.
Trong lòng tôi thầm mắng, đồ vô dụng, trốn cái gì chứ!
Lục Yến cũng hoàn hồn, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.
Tôi không chịu nổi ánh mắt đó của anh: “Tôi đi tắm đây.”
Nói xong liền vội vàng chạy trối chết.
Vào phòng tắm, tôi vỗ vỗ mặt trước gương, nóng ran, lại tự mắng mình thêm một lần nữa.
Giây tiếp theo.
Cửa mở.
Lục Yến bước vào.
Tôi theo bản năng quay người lại.
Một nụ hôn như mưa ập đến.
40
Anh nắm lấy eo tôi, bế tôi ngồi lên bồn rửa mặt.
Tay còn lại nâng mặt tôi, nghiêng đầu hôn.
Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở càng lúc càng gấp gáp.
Cảm giác nóng rực lan tỏa.
Thì ra hôn anh lại có cảm giác như vậy.
Mặt đỏ tim đập, rung động không thôi.
Không biết qua bao lâu.
Lục Yến chậm rãi buông tôi ra.
Khóe môi anh còn vương chút ánh nước, của tôi.
Anh khàn giọng hỏi: “Có được không?”
Tôi biết anh kín đáo, nhưng không ngờ lại kín đáo đến vậy.
Chuyện này còn phải hỏi sao!
Tôi đỏ mặt muốn đẩy anh ra.
Nhưng cổ tay lại bị anh nắm chặt, mười ngón tay đan vào nhau.
Anh khẽ cười, cúi xuống hôn tôi lần nữa.
Từ phòng vệ sinh đến giường.
Đầu gối tôi bị anh tách ra.
Trong mũi toàn là hơi thở dễ chịu của anh.
Khô cằn.
Suối nguồn.
Anh rút tay ra.
Nụ hôn của anh, tỉ mỉ từ vành tai xuống cổ.
Trong cơn mê loạn.
“Lục Yến, anh đừng cắn…”
“…”
“Đừng xoa…”
…
41
Giày vò cả đêm.
Sáng ra lại thêm một lần nữa.
Anh có cuộc họp quan trọng cần tham dự.
Anh hôn lên trán tôi, bảo tôi ngủ tiếp.
Tôi tỉnh lại thì đã giữa trưa.
Đầu óc trống rỗng.
Hai má lại nóng bừng.
Mở điện thoại.
Trên màn hình hiển thị.
Số tiền kia đã vào tài khoản.
Suýt chút nữa thì quên mất.
Bản thỏa thuận ký trước khi kết hôn, một năm, tháng sau là hết hạn.
Anh cũng tốt thật.
Thanh toán trước luôn rồi.
…
Lục Yến vừa họp xong thì trời sập.
Trong văn phòng, CFO, người bạn cùng anh gây dựng sự nghiệp, đang đứng đó.
Lục Yến nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại không gọi được: “Ít nhất anh cũng phải báo trước cho tôi một tiếng chứ.”
Người đối diện tỏ vẻ vô tội: “Chẳng phải lúc trước anh nói người ta đang kẹt tiền, bảo chuyển khoản trước sao? Tôi đã đặc biệt làm việc này từ sáng sớm rồi.”
“Tôi còn nhắc anh, nhỡ người ta nhận được tiền rồi chuồn mất thì sao?”
“…”
42
Không chạy thì để đó ăn Tết à?
Tôi ở nhà không chịu nổi nữa.
Đành đến tiệm trà sữa của bạn thân làm giúp.
Người không biết còn tưởng tôi làm hai việc cùng lúc.
Những lúc rảnh rỗi.
Tôi lại nghĩ đến số tiền còn lại trong điện thoại.
Rồi xoa xoa cái eo đang mỏi nhừ.
Cũng không thiệt thòi gì.
Nhưng trong lòng vẫn cứ khó chịu.
Bạn thân đưa cho tôi tờ giấy ăn: “Con nhỏ này số sướng còn khóc lóc cái gì?”
Tôi hít hít mũi: “Cậu có thấy tớ thực dụng quá không?”
“Nếu cậu mà thực dụng thì giờ này đã đang cười toe toét rồi.”
Tôi bật cười thật.
Bị cô ấy chọc cười.
Sách vở nói, một cuộc đời tốt đẹp, một người phụ nữ ưu tú, phải kiên cường, phải lý trí, phải nỗ lực làm việc, tránh xa tình ái, thận trọng trong hôn nhân.
Nhưng tôi lúc thì kiên cường, lúc lại đặc biệt cần người ở bên cạnh, lúc thì lý trí, lúc lại bốc đồng muốn lật tung cả thế giới.
Nhất là sau khi đi làm, ba mươi ngày thì có đến hai mươi tám ngày nghĩ đến chuyện nghỉ việc, dù có nghỉ hay không thì vẫn cứ muốn.
Tôi rất khó để thích một người khác, bởi vì người tôi thích là người tốt nhất rồi.
Tôi muốn có một kết thúc tốt đẹp với người mình yêu, như vậy chẳng phải là một cuộc đời tốt đẹp sao?
Điện thoại im re.
Mở lên thì thấy có bảy cuộc gọi nhỡ.
Của Lục Yến.
Điện thoại lại reo lên.
Tôi bắt máy ngay, đi thẳng vào vấn đề: “Bản thỏa thuận ly hôn anh đưa, tôi đã ký xong để trên bàn ở nhà rồi.”
Lục Yến không vội trả lời, vài giây sau mới nói: “Tôi đưa cho em thỏa thuận gì lúc nào?”
“.”
Vừa hay có khách gọi món.
Tôi cúp điện thoại trước đã.
Người trước mắt tôi quen, là nhân viên công ty trên tầng.
Anh ta hay đến, cũng rất tự nhiên, luôn muốn nói chuyện với tôi vài câu.
Khuỷu tay cô bạn thân bỗng nhiên huých tôi.
Ra hiệu cho tôi nhìn ra ngoài.
Tôi tùy ý ngẩng đầu.
Lục Yến đứng bên đường dựa vào xe, anh lịch sự không vào làm phiền, chỉ đứng đó chờ tôi phát hiện ra.
43
Làm xong việc trong tiệm, tôi mới rửa tay đi ra gặp anh.
“Sao anh lại đến đây?”
Giọng điệu của tôi không được tốt.
Lục Yến từ từ đứng thẳng: “Không đến, bà xã chạy mất.” Anh liếc nhìn bộ đồng phục của tôi: “Không mệt sao?”
Tôi tự dưng nghĩ đến chuyện tối qua.
Nóng nảy nói: “Anh còn dám nói! Khi nào đi cục dân chính, tôi lúc nào cũng rảnh.”
Lục Yến như không nghe thấy, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Người đàn ông vừa nãy là ai?”
Suy nghĩ của tôi khựng lại.
Nhìn anh một hồi lâu, tôi mất tự nhiên hỏi: “Lục tổng, anh có tâm sự gì sao?”
Lần này anh không điếc nữa.
Lục Yến vẻ mặt như thể ‘Tôi còn chưa rõ ràng sao’: “Nếu không thì sao, trong thư tình thì nói thích, ngoài miệng thì nói không thích, tôi nghĩ cả đêm, sợ em thấy tôi nông cạn, suốt ngày nghĩ cách tặng hoa, tặng kim cương, không thấy tôi đang theo đuổi em sao?”
Tôi chậm rãi chớp mắt, tiêu hóa lời anh nói.
Vẫn còn vài món quà
đang để ở chỗ làm của tôi, chưa kịp mở.
Không biết nên cảm thấy thế nào.
Giống như cô bé mười bảy tuổi trong tôi đang điên cuồng đánh trống, vang vọng tiếng hồi âm.
Tôi chậm rãi nhíu mày: “Anh tìm thấy thư tình của tôi, không những không nói cho tôi biết, còn đọc nó?!”
“…”