Có Là Gay Cũng Phải Kết Hôn
Chương 4
❮ sautiếp ❯15
“Người ta có tên, là Lam Án…”
Lục Tự Thần bị tôi đạp cho không kịp trở tay, đành đứng xa ra một chút.
“Sao hôm nay em cáu kỉnh vậy?”
“Ông đây vốn tính tình này, không quen thì đi tìm cái tên lông xanh tính tình tốt của anh mà nịnh.”
Tôi nhanh chóng cuộn tròn mình trong chăn.
Lục Tự Thần nhìn tôi một hồi như đang suy tư điều gì, rồi nói:
“Lam Án kia đúng là nghe lời hơn em nhiều.”
Tôi: “???”
Người ngoan ngoãn cất giày là tôi, mỗi ngày đúng giờ rời giường là tôi, ngồi trên sofa cũng không bắt chéo chân vẫn là tôi.
Cuối cùng thì cái tên lông xanh kia lại nghe lời hơn tôi?
Thật nực cười.
Tôi vớ lấy cái gối ném thẳng vào người Lục Tự Thần.
“Mẹ kiếp, cút ra ngoài cho tôi!”
“Thịnh Ninh, em đang giận cái gì?”
Câu hỏi này làm tôi ngớ người.
Đúng thật.
Tại sao tôi lại tức giận vì hắn thân mật với người khác chứ.
Tôi đâu có thích hắn.
Lục Tự Thần được nước lấn tới: “Em đang ghen à?”
“Ghen cái đầu nhà anh, cút!”
Tôi hiểu rồi.
Chính là cái tính chiếm hữu của đàn ông đang nổi lên.
Tuy tôi và hắn không thể đăng ký kết hôn trên pháp luật, nhưng trên danh nghĩa vẫn là đã tổ chức hôn lễ, đi đủ các thủ tục.
Vậy mà giờ hắn lại lúc nóng lúc lạnh với tôi, còn thân mật với người ngoài như vậy.
Tôi không tức giận mới là lạ.
Tôi tự dỗ dành mình, rồi đuổi hắn ra ngoài.
16
Đến giờ cơm tối, quản gia đến gõ cửa gọi tôi xuống ăn.
Tôi lồm cồm bò dậy ra khỏi chăn.
Đến nhà ăn lại thấy hai người kia ngồi sát rạt vào nhau.
No rồi.
Tôi quay đầu bỏ đi.
Lục Tự Thần lớn tiếng gọi với theo: “Em không ăn cơm à?”
“Không đói.”
Đôi mắt nâu của tên đầu xanh lá cây kia đảo một vòng.
“Lục Tự Thần, em còn đang muốn hỏi đây, cậu ta là ai thế?”
Tôi lặng lẽ chậm bước, nghe thấy Lục Tự Thần kéo dài giọng.
“Cậu ta à…”
Sau một âm tiết ậm ừ, hắn nói: “Bạn.”
…Bạn cái rắm!
Lúc hôn nhau sao không bảo tôi là bạn!
Tôi tức muốn nổ phổi.
Về phòng chơi game hai ván thì thua cả hai.
Tức quá tôi ném luôn điện thoại.
Ra gara vác xe thể thao đi làm lại nghề cũ.
Tôi chọn một câu lạc bộ đua xe gần nhất.
Người phụ trách thấy tôi còn trêu: “Thịnh thiếu lâu lắm không thấy, hôm nay định chạy đường nào đây?”
Tôi chọn đường đua kích thích nhất.
Xe gầm rú trên đường đèo.
Adrenaline tăng vọt khiến tôi tạm thời quên đi những bực dọc.
Chân ga lại đạp hết cỡ, đuôi xe lướt qua mép vực, để lại một vệt dài.
Vừa về đến đích, có người đến báo giờ.
Quả thật là lâu rồi không lái, giờ tốc độ chậm đi nhiều.
Người trên đỉnh núi đông hơn tôi tưởng một chút.
Tôi tháo mũ bảo hiểm ra, vừa ngẩng lên đã gặp mấy người quen cũ.
“Ồ, Thịnh thiếu, lâu quá không gặp!”
“Dạo này cậu đang làm ăn ở đâu đấy?”
“Nghe nói là lấy chồng rồi.”
“Thịnh thiếu quên mình từng vung tiền như rác tiêu xài phóng khoáng thế nào rồi à?”
Mấy người tụm lại cười ha hả.
Tôi siết chặt nắm đấm.
Bọn chúng chính là đám người đã xúi giục tôi trả tiền ở nước ngoài năm xưa.
17
Tuổi trẻ nông nổi, dễ bị người khác xúi giục cũng chẳng trách ai được.
Sau khi tôi dần cắt đứt quan hệ với bọn chúng thì cũng không còn liên lạc gì nữa.
Lúc này, tôi cũng không muốn đôi co với chúng.
Cho đến khi có kẻ không biết sống chết ôm lấy cổ tôi.
“Thịnh Ninh, hắn ta trả cho cậu bao nhiêu?”
Tôi nhất thời không hiểu gì cả.
“Mày đang nói cái quái gì vậy?”
Tên kia cười đểu cáng.
“Còn giả vờ gì nữa? Chẳng phải là đang bán mông sao? Họ Lục trả bao nhiêu, tao trả gấp đôi, đi với tao…”
Gã chưa dứt lời đã bị tôi quật ngã xuống đất.
Tôi giẫm lên ngực gã, mũi giày dùng sức nghiền đi nghiền lại.
“Cái mồm chó má của mày nên cẩn thận chút đi.”
Những người xung quanh đều biến sắc, bước chân di chuyển bao vây tôi vào giữa.
“Thịnh Ninh giỏi thật đấy!”
“Ai mà không biết Lục Tự Thần nổi tiếng ăn chơi?”
“Chắc cậu bị hắn chơi chán rồi chứ gì?”
“Xì, cái thứ đồng tính luyến ái, ghê tởm chết đi được.”
Sợi dây thần kinh căng thẳng trong đầu tôi đột nhiên đứt phựt.
Tôi túm lấy kẻ gần mình nhất, đấm thẳng vào huyệt thái dương.
Máu mũi phun ra.
Tất cả đồng loạt xông lên.
Vô số nắm đấm giáng xuống bụng, lưng tôi.
Bọn chúng muốn tôi quỳ xuống xin tha.
Tôi cắn răng không chịu, tay bị bắt thì dùng chân đá, chân bị giữ thì dùng đầu húc.
Người tôi đầy thương tích.
Bọn chúng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Nằm la liệt dưới đất kêu la thảm thiết.
Tôi đứng dậy, trán nóng ran, tầm nhìn cũng nhòe nhoẹt một màu đỏ máu.
Tôi bước đến chỗ kẻ vừa buông lời ghê tởm, giẫm mạnh lên người hắn.
“Mở to mắt ra mà nhìn xem ai đang đánh mày.”
“Đồng tính luyến ái có ghê tởm hay không, loại như mày còn chưa có tư cách lên tiếng.”
Kẻ bị tôi giẫm phun ra một ngụm máu tươi.
“Thịnh Ninh, mày xong đời rồi, tao nhất định không tha cho mày!”
Tôi cười khẩy một tiếng.
“Cứ đến đây, ông đây chờ.”
Có người của câu lạc bộ đi tới nói đã báo cảnh sát rồi.
Tôi lắc đầu, định rời đi trước.
Không ngờ Lục Tự Thần lại đến nhanh hơn cả cảnh sát.
Hắn sải bước tới, khí thế chưa bao giờ đáng sợ đến thế.
“Thịnh Ninh, em có thể bớt khiến tôi phải lo lắng được không!”
18
Cơn giận của tôi lại bùng lên.
“Mẹ nó, ai cho anh lo chuyện của tôi? Tôi có chết ở đây cũng không liên quan gì đến anh!”
Lục Tự Thần hết nhịn rồi lại nhịn.
Hắn đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi vỗ một cái vào mông tôi.
“Em nói lại lần nữa xem!”
“Nói thì nói! Ai thèm anh quan tâm!”
Uổng công tôi vừa nãy còn đánh nhau vì hắn.
Đúng là chó cắn Lục Tự Thần, không biết lòng tốt.
Nhìn thấy hắn tôi lại thấy bực mình.
Xung quanh im phăng phắc, chỉ có tiếng gió thổi.
Tôi và Lục Tự Thần cứ thế giằng co trong im lặng.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên.
Lục Tự Thần kéo tôi: “Về nhà rồi nói.”
Chúng tôi đi đường núi khác để về.
Hắn tranh thủ gọi điện thoại.
“Xử lý đám người trên núi đi, đừng để lại dấu vết.”
Tôi im lặng ngồi ở ghế phụ, sau khi cơn nóng bừng qua đi thì bắt đầu thấy lạnh.
Lục Tự Thần bật máy sưởi.
“Nói đi, tại sao lại đánh nhau với người ta?”
“Không biết.”
Giọng điệu đều đều, còn cứng hơn cả đá.
“Không biết?”
Lục Tự Thần tức giận đến bật cười.
“Thịnh Ninh, em giỏi thật đấy!”
“Lần trước thì bỏ nhà đi, tự làm mình phát sốt.”
“Lần này lại đánh nhau hội đồng, một mình chọi năm, để bản thân đầu rơi máu chảy.”
“Lần sau thì sao? Em còn muốn thế nào nữa?”
Tôi mím môi.
Trên gương chiếu hậu hiện lên hình ảnh tôi chật vật, mặt mày lấm lem.
Không giống một đại thiếu gia cao quý, mà như một gã lang thang đầu đường xó chợ, lại còn là loại vừa bị đánh cho một trận.
“Dừng xe.”
“Đi đâu?”
“Tôi muốn xuống xe.”
“Nên mới hỏi em đi đâu.”
“Lục tổng quản quản cả trời đất, còn quản đến cả bạn bè muốn đi đâu sao? Dừng xe, không thì tôi nhảy cửa sổ đấy.”
Lục Tự Thần không đáp lời.
Tôi đợi ba giây, liền trèo lên cửa sổ, ưỡn người đạp chân, một mạch dứt khoát, còn bị quán tính của xe hất văng ra một đoạn khá xa.
Phía sau vang lên tiếng gào thét xé lòng của Lục Tự Thần.
Ai thèm quan tâm đến hắn.
Tôi lồm cồm bò dậy, ôm cánh tay đau nhức, lảo đảo rời đi.
19
Lục Tự Thần phanh gấp suýt chút nữa đâm xe vào tường.
Hắn nổi trận lôi đình, xông tới vớt tôi lên, vác trên vai.
Bàn tay hung hăng giáng xuống mông tôi.
Âm thanh vang dội như vọng lại giữa các tòa nhà.
Cái tát này không hề nương tay, hoàn toàn khác với những lần đùa giỡn trước đây.
Tôi ngây người, mông đau rát.
“Lục Tự Thần, anh bị điên à!”
“Đúng, tôi điên rồi, thích ai không thích lại đi thích cái đồ tổ tông như em!”
“Mẹ nó ai ép anh thích tôi!”
Rồi bên mông còn lại cũng bị ăn một cái tát.
“Một câu chửi bậy một cái tát, cộng thêm mấy câu ở nhà nữa, em nợ tôi mười mấy cái rồi đấy.”
Cứ cái đà này, mông tôi chắc bị đánh thành bò viên Triều Châu mất.
Tôi tức đến phát ói.
Đấm đá hắn không ăn thua, tôi liền há mồm cắn vào vai hắn.
Lục Tự Thần hít một hơi.
Không chịu thua, hắn nghiêng đầu cắn vào đùi tôi.
Răng nanh sắc nhọn cắn rách da, chỗ này đau hơn cắn vai nhiều.
Tôi la oai oái.
Có mấy bước chân mà Lục Tự Thần vác tôi đi mất năm phút.
Tôi tức đỏ cả mắt, trừng hắn.
“Đồ điên!”
“Còn dám chửi bậy à!”
“Vậy anh đánh chết tôi đi!”
“Tôi…”
Lồng ngực Lục Tự Thần phập phồng dữ dội.
Hắn nhìn quanh, đột nhiên ấn tôi vào tường, một tay giữ chặt, một tay kéo quần tôi xuống, để lộ nửa mông.
Da thịt đột ngột tiếp xúc với không khí lạnh khiến tôi nổi hết cả da gà.
Lục Tự Thần lại giáng thêm một cái tát, đánh tan hết da gà.
“Em nói nữa xem!”
Đầu óc tôi ong lên như nổ tung.
Không nói, tôi thật sự không dám nói nữa.
Thấy tôi im re, Lục Tự Thần mới kéo quần tôi lên.
Hắn nhét tôi vào ghế phụ, hận không thể dùng dây an toàn trói chặt tôi, rồi lái xe đến bệnh viện.
Trên người tôi không ít vết thương, những chỗ không nhìn thấy thì bầm tím sưng đỏ cả mảng.
Bác sĩ từ tốn giúp tôi xử lý từng chút một.
Khi nhìn thấy vết thương trên đùi, bác sĩ khựng lại một chút.
“Vết này là bị người cắn phải không? May mà không trầy da, trầy da chảy máu là phải đi tiêm phòng đó!”
Nghe vậy, tôi trừng mắt liếc Lục Tự Thần một cái.
Hắn đang cầm điện thoại, không biết nghe cái gì, nhận được “tín hiệu” của tôi thì khẽ nhướng mày.
Tôi lập tức lườm nguýt.
Vết thương đã được xử lý xong, trên người tôi có vài chỗ quấn đầy băng gạc.
Bác sĩ kê cho tôi một ít thuốc mỡ, dặn về nhà phải siêng năng thay thuốc.
Lục Tự Thần thay tôi nhận lời.
Sau khi bình tĩnh lại, cả hai đều không còn vẻ căng thẳng như muốn đánh nhau nữa.
Hắn xách thuốc đi trước, tôi lủi thủi theo sau.
Cho đến khi lên xe.
Lục Tự Thần thở dài một tiếng.
“Để tôi đoán xem, em đánh nhau với người ta là vì câu nào?”
“Anh theo dõi tôi?”
“Ngạc nhiên lắm sao?”
Cũng không hẳn.
Nếu hắn không theo dõi thì mới lạ đấy!
“Có phải vì bọn họ nói đồng tính luyến ái thật ghê tởm?
“Hay là vì bọn họ nói tôi ghê tởm?”
Tôi hừ lạnh: “Bớt tự luyến đi, tôi chỉ là thấy bọn họ ngứa mắt thôi…”
Chưa dứt lời đã bị Lục Tự Thần cắt ngang.
Hắn im lặng nhìn tôi, trong mắt là một thứ cảm xúc khó hiểu.
“Hay là, em phát hiện ra mình cũng đã trở thành loại người đó.”
Tôi lập tức nắm chặt tay thành đấm.
Lục Tự Thần vỗ nhẹ vào tôi: “Thả lỏng đi, vết thương vừa băng bó xong lại muốn rách ra đấy.”
Tôi muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng.
Lục Tự Thần nhìn quanh một lượt, đột nhiên tiến sát lại gần tôi.
Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, hắn đã nhanh chóng hôn nhẹ lên môi tôi một cái.
“Ghê tởm không?”
Mặt tôi chợt đỏ bừng, ngơ ngác nhìn hắn không biết phải phản ứng thế nào.
Hắn cười nói: “Xem ra là không.”
“C…”
“Ừm?”
Tôi nuốt những chữ còn lại vào bụng.
Lục Tự Thần đưa cho tôi một chai nước.
“Em xem, đối mặt và chấp nhận sự thay đổi của bản thân cũng không phải là chuyện gì
khó khăn, đúng không?”
Tôi dứt khoát cúi đầu, không thèm để ý đến hắn nữa.
Lục Tự Thần cũng chẳng bận tâm.
Hắn cho tôi đủ thời gian để suy nghĩ và phản ứng.
Cho đến khi về đến nhà.
Vừa vào cửa đã thấy Lam Án cởi trần, nằm dài trên ghế sofa nghịch điện thoại.
“Ồ, hai người về rồi đấy à?”
Tôi liếc mắt sang Lục Tự Thần, im lặng chất vấn.
Đối phương vỗ trán một cái.
“Quên mất chuyện này rồi, về phòng anh giải thích cho em.”