1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Có Là Gay Cũng Phải Kết Hôn
  4. Chương 2

Có Là Gay Cũng Phải Kết Hôn

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

6

 

Hôm sau.

 

Tôi bị Lục Tự Thần lôi dậy từ trên giường.

 

“Đến giờ dậy rồi.”

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối om, cơn buồn ngủ bùng nổ.

 

“Trời còn chưa sáng đã bắt dậy, đừng làm phiền bố mày!”

 

Ngay sau đó, mông tôi lại bị ăn một cái tát.

 

“Bốp” một tiếng.

 

Thanh âm giòn tan vang dội.

 

Lục Tự Thần mặt mày âm trầm: “Thử nói bậy thêm câu nữa xem.”

 

Tôi mếu máo, ôm mông xin tha.

 

“Tôi có thể ngủ thêm chút nữa không?”

 

“Không được, ở nhà lớn phải tuân thủ quy tắc, mười giờ đi ngủ, sáu giờ dậy…”

 

Bộ não nhỏ bé của tôi vừa nghe đến câu “sáu giờ dậy” đã đình công luôn rồi.

 

Tôi như con rối bị giật dây, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

 

Lúc ăn cơm, tôi buồn ngủ đến suýt chút nữa thì cắm mặt vào bát cháo.

 

Lục Tự Thần dùng bàn tay ấm áp, rộng lớn nâng cằm tôi lên.

 

Bất lực hỏi: “Mệt đến vậy sao?”

 

Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

Cứ tưởng hắn sẽ nói sau này cho tôi ngủ muộn hơn.

 

Ai ngờ hắn lại nói: “Rồi sẽ quen thôi.”

 

Cạn lời!

 

Hắn đúng là thừa hơi mà hỏi câu đó!

 

Sau khi ăn xong, quản gia đến nói rõ chi tiết “quy tắc” của nhà lớn cho tôi nghe.

 

Nhiều như lông trâu.

 

Không được nói tục tĩu là điều cơ bản nhất rồi, đi đứng nằm ngồi đều phải có quy củ.

 

Tôi nghe mà da đầu tê rần.

 

7

 

Cứ thế gượng ép trôi qua một tuần.

 

Những lời tục tĩu tôi cắn răng nuốt xuống còn nhiều hơn cả hai mươi năm qua tôi đã nói ra.

 

Hết cách rồi.

 

Chỉ cần tôi có chút dấu hiệu thả lỏng, dù chỉ là âm tiết đầu tiên vừa thốt ra.

 

Tay Lục Tự Thần đã giơ lên.

 

Mông tôi lại âm ỉ đau.

 

Vì chuyện này mà tôi vô cùng khó hiểu.

 

Sao lại có người thích đánh mông người khác đến thế chứ?!

 

Hôm nay, Lục Tự Thần tăng ca.

 

Kim đồng hồ đã chỉ mười giờ mà anh vẫn chưa về.

 

Sau khi tự nhốt mình trong phòng, tôi hoàn toàn thả lỏng.

 

Vội vàng gọi bạn bè lập team chơi game.

 

Còn đeo cả tai nghe, chơi đến là sướng.

 

Sướng đến nỗi Lục Tự Thần về lúc nào tôi cũng không hay.

 

“Đệt! Thằng Lục, mày đang dùng ngón chân chơi game à!”

 

Tôi vừa nhìn thao tác ngu ngốc của đồng đội vừa chửi bới om sòm.

 

Những lời tục tĩu mấy ngày nay bị kìm nén lại tuôn ra hết.

 

Tôi đang chơi hăng say thì điện thoại đột nhiên bị người ta giật phắt đi.

 

“Ai đấy! Không muốn sống nữa à!”

 

Ờ… Tôi thừa nhận, khi nhìn rõ mặt người kia, tôi có chút chột dạ.

 

Mặt Lục Tự Thần xanh mét.

 

“Thịnh Ninh, nửa đêm hai giờ chơi game, chửi bậy, còn ăn vặt trên giường?”

 

Hắn giật tai nghe của tôi xuống.

 

Tiếng đồng đội lập tức vang lên.

 

“Má nó, Thịnh Ninh đâu rồi?”

 

“Mày treo máy à?!”

 

“Mẹ kiếp, thua rồi…”

 

Phía sau không nghe thấy gì nữa.

 

Bởi vì Lục Tự Thần đã tắt điện thoại ném sang một bên, giọng điệu không hề dao động.

 

“Quay lại.”

 

8

 

Chắc là do chơi game nên adrenaline tăng vọt.

 

Lúc này tôi không sợ hắn.

 

“Làm gì? Có phải anh lại muốn đánh vào mông tôi không?”

 

“Đúng, chẳng lẽ không nên cho em một chút giáo huấn sao?”

 

Cái giọng điệu dạy dỗ người khác nghe thật khó chịu.

 

Tôi lùi về phía sau, thề sống chết bảo vệ cái mông của mình.

 

“Anh cũng đâu phải ba tôi, dựa vào cái gì mà quản tôi như vậy.”

 

Gân xanh trên trán Lục Tự Thần giật giật.

 

Tôi hừ một tiếng.

 

“Tôi sẽ không nghe anh nữa, cùng lắm thì ly hôn!”

 

Vừa dứt lời, một bóng người đột ngột đè xuống.

 

Lục Tự Thần giữ chặt hai tay tôi ra sau lưng, tay còn lại giữ gáy tôi, giam cầm không cho tôi cựa quậy.

 

Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức có thể thấy rõ cả lông mi của nhau.

 

Lục Tự Thần liếc nhìn môi tôi, giọng điệu hung dữ.

 

“Thử nói những lời khó nghe đó thêm lần nữa xem!”

 

Tôi theo bản năng rụt lại.

 

Cái tính ương bướng lại nổi lên không đúng lúc.

 

Thử thì thử!

 

Tôi nhẹ nhàng mở miệng: “Già đầu rồi còn học đòi làm tổng tài bá đạo?”

 

Lục Tự Thần tức đến bật cười, khóe miệng hơi nhếch lên.

 

Rồi sau đó hung hăng nghiền môi tôi.

 

“Ưm!”

 

Không hề có chút dịu dàng, thuần túy là trừng phạt và phát tiết.

 

Nghiền đến mức tôi đau điếng.

 

Đầu lại bị người ta giữ chặt, tôi không tài nào đẩy hắn ra được.

 

Muốn nói gì đó lại sợ hắn thừa cơ mà hôn.

 

Lục Tự Thần lùi lại một chút, áp trán vào trán tôi, giọng khàn khàn:

 

“Cái miệng không biết nói lời hay, bịt lại là xong.”

 

Tôi lập tức muốn phản bác.

 

Vừa hé miệng.

 

Tên kia đã thừa cơ xông vào.

 

Hơi thở trong nháy mắt bị cướp đoạt, tiếng nước nhớp nháp ái muội vang lên.

 

Mặt tôi đỏ bừng, nghiến răng cắn mạnh vào đầu lưỡi hắn.

 

Mùi máu tanh lập tức lan ra.

 

Lục Tự Thần đứng thẳng người, buông tôi ra, lau khóe miệng.

 

Tôi “phì phì phì” mấy tiếng.

 

“Tôi là trai thẳng! Anh đang làm cái quái gì vậy!”

 

Nói rồi tôi xông vào phòng vệ sinh, điên cuồng súc miệng.

 

Lục Tự Thần chen vào, không chút khách khí vỗ bốp vào mông tôi.

 

Giọng nói như nghiến từ kẽ răng:

 

“Trai thẳng? Trai thẳng mà lúc này quần lại phồng lên?”

 

9

 

Tôi cụp mắt, ngây người.

 

Một cảm xúc vừa sợ hãi vừa hoang mang dâng lên trong lòng.

 

Cuối cùng tôi quy kết lại là—mình điên rồi.

 

Tôi đẩy Lục Tự Thần ra ngoài, xoay người khóa cửa, lưng dán chặt vào cánh cửa.

 

“Cút đi! Bị hôn thì có cảm giác chẳng phải rất bình thường sao! Ông đây là trai thẳng! Ai hôn cũng thế cả.”

 

Lục Tự Thần vặn tay nắm cửa, hít sâu một hơi.

 

“Em ra đây trước đã.”

 

“Tôi không ra, đồ ông già thích làm cha người khác! Tôi không thèm nghe lời anh đâu!”

 

“Vậy tối nay em cứ ngủ trong đó đi.”

 

Bóng người ngoài cửa rời đi.

 

Tôi bình tĩnh lại, lại tiếp tục súc miệng.

 

Ông đây thẳng như ruột ngựa.

 

Đêm đó tôi đúng là ngủ trong nhà vệ sinh thật.

 

Cũng may nhà vệ sinh nhà hắn đủ rộng.

 

Tôi từ đứng rồi ngồi xổm, đến cuối cùng buồn ngủ quá, tiện tay vớ lấy cái khăn bông đắp lên bụng, ngã vật ra đất ngủ luôn.

 

Hôm sau tỉnh dậy, toàn thân đau nhức, hắt hơi liên tục.

 

Tôi mở cửa nhà vệ sinh, phát hiện Lục Tự Thần đã đi làm từ sớm.

 

Tôi hít hít cái mũi nghẹt.

 

Vệ sinh cá nhân xong đi ăn, lại thấy đã quá giờ cơm, quản gia đã dọn dẹp sạch sẽ.

 

“Xin lỗi Thịnh tiên sinh, bây giờ không phải giờ dùng bữa ạ.”

 

“…”

 

Không ăn thì thôi, ai thèm ăn cơm nhà hắn chứ.

 

Tôi xỏ giày rồi đi ra ngoài.

 

Nghĩ mình không có xe, tôi quay lại lấy chiếc xe đắt nhất trong gara nhà Lục Tự Thần.

 

Rồi phóng đi.

 

Chiếc xe thể thao màu mè lạng lách khắp thành phố.

 

Cuối cùng cũng đến được quán ăn ruồi nhặng mà tôi thích nhất.

 

Nếu để Lục Tự Thần và đám cổ hủ nhà hắn biết chuyện này.

 

Chắc chắn lại mắng tôi ăn đồ ăn vặt.

 

Nghĩ đến hắn là tôi lại bực.

 

Đồ ngốc.

 

Lão già.

 

Đồ trọc đầu chết tiệt.

 

Tôi cắn một miếng bánh bao hấp thật mạnh.

 

Không cần để ý đến lễ nghi, tôi nhanh chóng xử lý hết chỗ đồ ăn trên bàn, rồi lái xe về nhà.

 

Nhà của tôi, không phải cái nhà của tên què Lục Tự Thần kia.

 

Trong nhà trống không một bóng người.

 

Nhớ đến chuyện bố tôi từng nói, ông muốn đi du lịch vòng quanh thế giới.

 

Tôi lười để ý.

 

Ném mình xuống ghế sofa, tôi bắt đầu ngủ bù.

 

Khi tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối mịt.

 

Điện thoại không có lấy một tin nhắn.

 

Trong lòng trống trải đến lạ.

 

Tôi chợt nhận ra, mình đang mong chờ tin nhắn của Lục Tự Thần.

 

Ý nghĩ này khiến tôi bực bội vô cùng.

 

Tôi lôi máy chơi game từ dưới kệ TV ra.

 

Chơi game đến tận nửa đêm để xả giận.

 

Không có chuyện gì xảy ra.

 

Không có quản gia đến gọi ăn cơm, cũng không có ai như Lục nào đó đến bắt tôi đi ngủ.

 

Lẽ ra tôi phải thấy thoải mái mới đúng, nhưng tôi lại thấy khó chịu vô cùng.

 

Màn hình hiện lên dòng chữ “Game Over” chói mắt đến bực mình.

 

“Ngươi mới là người sắp ‘over’ đấy!”

 

Tôi đứng dậy, giậm chân cho đỡ tê, khoác áo định ra ngoài tìm đồ ăn đêm.

 

Đêm hôm khuya khoắt, trên đường vắng tanh, đến cả xe cũng chẳng có mấy chiếc.

 

Gió lạnh rít gào thổi qua khiến đầu tôi choáng váng từng cơn.

 

Tôi lắc đầu, thấy nóng nên cởi áo khoác ra buộc ngang hông.

 

Cửa hàng tiện lợi ngay trước mắt.

 

Nhưng dường như đi mãi vẫn không tới nơi.

 

Mặt nóng ran, chân tay bủn rủn, bước đi lảo đảo.

 

Tôi chợt nhận ra mình có lẽ đã bị ốm rồi.

 

Đều tại Lục Tự Thần.

 

Chính là tại hắn.

 

Tôi cố gắng gượng, định vào cửa hàng rồi tính tiếp.

 

Nhưng đi chưa được hai bước, tôi đã loạng choạng suýt ngã quỵ xuống đất.

 

Có người vội vàng đỡ lấy tôi, một luồng khí lạnh lẽo ập đến.

 

Tôi ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt đẹp trai.

 

Thì ra đúng là không nên mắng người sau lưng mà?

 

Nếu không thì sốt đến hồ đồ

, nhìn ai cũng ra người đó mất.

 

Lục Tự Thần đưa tay sờ trán tôi, tức giận đến bật cười.

 

“Thịnh Ninh, em giỏi thật đấy.”

 

Không phải, người đến là người thật sao?

 

Đầu óc trì độn của tôi cố xoay chuyển, nhưng không được, nó bị kẹt cứng rồi.

 

Tôi thuận thế ngả vào lòng hắn.

 

Kệ đi!

 

Không muốn quản tôi thì cứ ném tôi ở đây cũng được.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi