Bạn Trai Hay Anh Trai?
Chương 1
❮tiếp ❯Mùng một Tết, mẹ tôi bảo con trai nuôi của bà ấy sẽ đến chúc Tết.
Nhìn bạn trai đang ngồi trong phòng khách, tôi hóa đá trong nháy mắt.
Sắc mặt tôi khẽ biến, nghiến răng nghiến lợi thốt ra mấy chữ: “Chúc anh năm mới vui vẻ!”
1
Mùng một Tết, mẹ tôi lôi tôi ra khỏi chăn, miệng lải nhải con trai nuôi của bà ấy sắp đến chúc Tết, bảo tôi phải ăn mặc cho đẹp, đừng để bà ấy mất mặt.
Tôi ôm chăn, mơ màng nghĩ, con trai nuôi ở đâu ra thế?
Rồi lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Mãi đến khi cửa phòng bị đập rầm rầm, tôi mặc nguyên bộ đồ ngủ, đầu tóc bù xù đi ra ngoài.
Vươn vai một cái, ánh mắt vô tình lướt qua bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên ghế sofa.
Nghe thấy tiếng động, anh chầm chậm quay đầu lại.
Tôi lập tức hóa đá…
Mẹ tôi ghét bỏ nhìn tôi: “Sao lại ăn mặc thế này mà ra đây?”
Còn đi tới kéo cái áo ngủ hình heo Peppa của tôi: “Đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau gọi anh đi.”
Sắc mặt tôi khẽ biến, nghiến răng nghiến lợi thốt ra mấy chữ: “Chúc anh năm mới vui vẻ!”
Lục Kỳ Bạch uể oải ngồi trên ghế sofa, nhìn tôi với vẻ đùa cợt: “Năm mới vui vẻ nhé, em gái.”
Hai chữ cuối, anh còn cố tình nhấn mạnh.
2
Tôi chạy trốn về phòng, nhìn bản thân trong gương, khóe miệng giật giật, trong lòng vô cùng suy sụp.
Trước mặt Lục Kỳ Bạch, lần nào tôi cũng trang điểm xinh đẹp, đâu có lôi thôi lếch thếch như bây giờ, lại còn mặc bộ đồ ngủ trẻ con hết sức.
Lần này thì hay rồi, hình tượng hoàn mỹ trước mặt anh hoàn toàn sụp đổ.
Dù sao Lục Kỳ Bạch cũng đã thấy bộ dạng thật của tôi rồi, có trang điểm hay không cũng chẳng quan trọng.
Tôi mặc kệ, rửa mặt qua loa, không trang điểm, thay một bộ đồ thể thao màu trắng rồi đi ra ngoài.
Ngồi phịch xuống đối diện anh, mặt không cảm xúc, tự rót trà uống, coi anh như người vô hình!
Ánh mắt Lục Kỳ Bạch từ điện thoại di động chuyển sang tôi, khóe môi hơi cong lên: “Lại đây ngồi.”
Tôi cố tình làm như không nghe thấy, lấy điện thoại ra chơi game.
“Đào Mạn Mạn, lại đây ngồi.” Lục Kỳ Bạch nhàn nhạt gọi thêm một tiếng.
Tôi vẫn không nhúc nhích, không tin Lục Kỳ Bạch có thể làm gì tôi trước mặt bố mẹ tôi!
Lục Kỳ Bạch đột nhiên khẽ cười, giọng nói lười biếng nhưng rõ ràng: “Đại tiểu thư, cần anh mời em qua đây không?”
Tôi lườm anh một cái, miễn cưỡng ngồi qua đó.
Vừa ngồi xuống, liền bị Lục Kỳ Bạch giữ eo ôm vào lòng hôn.
Tôi trợn tròn mắt, hai tay nhỏ bé đấm nhẹ vào ngực anh, giọng nói bất mãn: “Lục Kỳ Bạch, bố mẹ em còn đang ở trong bếp.”
Lục Kỳ Bạch cũng chỉ muốn hôn một chút, để giải tỏa nỗi nhớ nhung.
Lục Kỳ Bạch rời khỏi môi tôi, tựa vào vai tôi cười khẽ: “Đại tiểu thư hình như vẫn còn giận dỗi chuyện sáng sớm nhỉ.”
Tôi mặt không cảm xúc đẩy anh ra: “Chuyện hôm nay anh tốt nhất nên cho em một lời giải thích hợp lý.”
Một lúc lâu sau, vẫn không thấy Lục Kỳ Bạch trả lời, tôi nhíu mày quay sang nhìn anh.
Lục Kỳ Bạch uể oải dựa vào ghế sô pha, đôi mắt ngậm ý cười nhìn tôi.
“Anh, anh nhìn gì vậy!” Tôi không thoải mái quay đầu đi, trong lòng không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ trước và sau khi trang điểm tôi khác nhau nhiều đến vậy sao?
Lục Kỳ Bạch đột nhiên tiến lại gần, đưa tay vò đầu tôi mấy cái, búi tóc vốn đã lỏng lẻo của tôi bung ra.
Khóe miệng anh luôn nở nụ cười, giọng nói dịu dàng cưng chiều: “Anh đang nhìn bạn gái đáng yêu của anh.”
“Còn tưởng trang điểm là xinh nhất, không ngờ mặt mộc mới là xinh nhất.”
Lần đầu tiên nghe Lục Kỳ Bạch khen tôi, thậm chí còn không chê dáng vẻ mặt mộc của tôi, trong lòng tôi vui sướng vô cùng.
“Thật sao?” Tôi nhào vào lòng anh, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
Lục Kỳ Bạch bị vẻ đáng yêu của bạn gái mình làm cho rung động, muốn ôm cô vào lòng hôn, nhưng lại nhớ đây là nhà cô:
“Em nói xem, đồ ngốc.”
3
“Đào Mạn Mạn, ra đây bưng đồ ăn!” Mẹ tôi đột nhiên hét lên từ trong bếp, khiến tôi giật mình đứng bật dậy theo phản xạ.
Lục Kỳ Bạch cười không nhịn được, tôi lườm anh một cái, miễn cưỡng đi vào bếp bưng đồ ăn.
Trong lúc ăn cơm, mẹ tôi quả thực coi Lục Kỳ Bạch như con ruột, ân cần hỏi han, gắp thức ăn liên tục.
Tôi oán giận nhìn cái bát đối diện chất cao như núi, hâm mộ không để đâu cho hết.
“Tiểu Bạch, trước đây Mạn Mạn ở trường có làm phiền con không?” Mẹ tôi hỏi.
“Dạ không, mẹ, Mạn Mạn rất ngoan ạ.” Lục Kỳ Bạch nghiêm túc trả lời.
Tôi đột nhiên buông đũa: “Đây là mẹ em, không phải mẹ anh!”
Lục Kỳ Bạch nhướng mày: “Mẹ em không phải là mẹ anh sao?”
Câu này của Lục Kỳ Bạch nói mập mờ không rõ, nhưng tôi lại lập tức hiểu được ý của anh, vành tai chợt đỏ bừng.
Mẹ tôi tức giận tát một cái vào đầu tôi: “Con bé này ăn nói kiểu gì vậy, Tiểu Bạch là con nuôi của mẹ, nó không thích gọi mẹ nuôi, gọi mẹ thì sao, con có ý kiến gì à?”
Tôi đưa mắt cầu cứu nhìn về phía bố tôi.
Bố tôi nhún vai, tỏ vẻ bất lực.
Tôi bĩu môi: “Con còn không biết hai người có một đứa con nuôi còn thân hơn cả con gái ruột nữa đấy.”
“Ồ, thế không biết là ai, hồi nhỏ suốt ngày lẽo đẽo theo sau mông Tiểu Bạch gọi anh trai nhỉ.”
“Sao con không nhớ gì hết!”
“Cái trí nhớ chỉ có ăn, uống với ngủ của con thì nhớ được gì?”
Hừ, nói thế mà nghe được, có còn là mẹ ruột của tôi không?