Bám Đùi Kim Chủ Tôi Phát Tài
Chương 5
❮ sautiếp ❯21
Tôi mang hành lý đến Cục dân chính.
Lý Văn Tuấn trông vẫn có chút không nỡ.
Tôi hơi cạn lời.
Giả vờ cái gì chứ.
Vừa mới nhận được tin, anh ta lại có mục tiêu mới rồi.
Lần này đặc biệt quyến rũ, công việc cũng rất đặc biệt.
Nếu chúng tôi không ly hôn, tôi sẽ không đồng ý cho bọn họ ở bên nhau.
Bây giờ, tôi có tư cách gì mà nói chứ.
Mỗi đối tượng Lý Văn Tuấn quen, tôi đều điều tra rõ ràng, có vấn đề sẽ từ chối ngay.
Anh ta nói tôi chuyện bé xé ra to, tính toán chi li, lãng phí thời gian, lòng dạ đen tối…
Lần này hy vọng sức đề kháng của anh ta tốt hơn một chút.
Cuối cùng, tôi vẫn khuyên anh ta một câu.
Tiếc là, anh ta chẳng thèm nghe.
Tôi ngồi chiếc Rolls-Royce đi chợ về nhà họ Bạch.
Ngồi thêm vài lần, cảm thấy xe đắt tiền đúng là khác biệt, không hề say xe chút nào.
Về đến nhà họ Bạch, đi ngang qua phòng gym, thấy mấy người đàn ông đang tập luyện, cơ bắp trên người rất đẹp.
Lý Văn Tuấn không bao giờ tập luyện, mỗi lần nhiều nhất chỉ mười phút, thảo nào Bạch đại tiểu thư không ưa.
Có những cơ hội, chỉ dành cho người có sự chuẩn bị.
Về đến phòng làm việc, quản gia Triệu đã mua một phần nguyên liệu về.
Tôi xem qua chất lượng, đều là hàng cực phẩm, nước hoa làm ra lần này ít nhất cũng phải cao hơn hai bậc.
Còn có viên Tức cơ hoàn mà tôi ngày đêm mong nhớ, trước kia có mấy vị thuốc không mua được, tôi chỉ đành dùng những nguyên liệu khác thay thế, hiệu quả giảm đi đáng kể.
Giờ thì, không dám tưởng tượng hiệu quả có thể tốt đến mức nào.
Tôi cảm thấy, có lẽ sẽ nhận được một khoản tiền thưởng lớn.
Tôi đắm chìm trong việc điều chế hương liệu, không thể dứt ra được.
“Trần Nguyệt Hinh, ăn cơm thôi.” Quản gia Triệu lớn tiếng gọi.
22
Tôi xoa tai, mặt đầy vô tội: “Có thể nói nhỏ chút không?”
Quản gia Triệu cạn lời.
“Chị à, tôi gọi chị mười lăm lần rồi đấy.”
Tôi lau đi giọt mồ hôi lạnh không tồn tại, nặn ra một nụ cười: “Xin lỗi, tôi không nghe thấy. Còn nữa, cảm ơn anh đã gọi tôi đi ăn cơm nhé.”
Nếu quản gia Triệu không đến, tôi cũng không biết phải đi đâu ăn cơm.
Dù sao thì, hôm nay tôi đã thành trâu ngựa rồi, sao có thể ăn chung với đại tiểu thư được chứ?
Chút tự giác này tôi vẫn có mà.
Tôi đi theo sau quản gia Triệu, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ làm sao để điều chế ra loại nước hoa cao cấp hơn.
Đến khi tôi dừng lại, mới phát hiện là vị trí ăn cơm hôm qua.
Tôi ngẩng phắt đầu nhìn về phía Bạch Âm Yên.
Chà, mặt cô ấy hồng hào, vừa nhìn là biết tối qua ăn ngon ngủ kỹ rồi.
“Chị ơi, buổi tối tốt lành. Hôm nay chị đẹp quá!”
Tôi nói rất thật lòng.
Bạch Âm Yên đúng là rất đẹp.
Cô ấy cười: “Ngồi xuống ăn đi, vừa ăn vừa trò chuyện.”
Tối qua ăn cơm, không ai dám hé răng, đều lặng lẽ ăn.
Giờ thì cô ấy lại muốn vừa ăn vừa nói chuyện.
Tâm trạng hôm nay tốt đến mức nào chứ?
Tôi suy nghĩ nhanh một chút, hôm nay thích hợp nịnh hót.
Bữa ăn hôm nay lại khác hôm qua, nhưng vẫn ngon như vậy.
Bạch Âm Yên mỉm cười nhìn tôi: “Hinh Hinh, đi làm có quen không?”
Tôi gật đầu thật mạnh, hạ giọng nói: “Từ khi đến làm cho chị, vận may của em siêu tốt luôn. Lý Văn Tuấn tự động đòi ly hôn với em, Tức cơ hoàn cũng có thể làm ra được.”
“Em thấy khí chất của mình với chị siêu hợp luôn.”
Nụ cười trên mặt Bạch Âm Yên chân thật hơn một chút.
“Em cũng không tệ.”
Chỉ một câu này thôi, ánh mắt của đám đàn ông xung quanh đều thay đổi.
Tôi chẳng hề sợ hãi chút nào.
Đúng vậy, tôi chính là muốn giành người với bọn họ!
23
Tôi cười lộ ra lúm đồng tiền đáng yêu: “Cảm ơn chị.”
“Em sẽ cố gắng.”
“Hy vọng có thể giúp được chị.”
Bạch Âm Yên ném cho tôi một túi lạc bằng vàng: “Thưởng cho em.”
Tôi hai tay nhận lấy, lén lút ước lượng, khá nặng, chắc cũng phải 50 gram.
Đột nhiên tôi hiểu tại sao ngày xưa nhiều người lại muốn vào nhà giàu làm người hầu.
Chủ tử chỉ cần hở tay một chút, cũng đủ nuôi sống cả một gia đình.
Tôi nhét túi lạc vàng vào túi, sau đó đi đến sau lưng Bạch Âm Yên.
“Chị ơi, em biết mát-xa trung y, đặc biệt là vùng vai cổ, thường xuyên mát-xa có thể cải thiện vóc dáng, luyện được cổ thiên nga đó ạ.”
Mẹ tôi sức khỏe không tốt, tôi đã đặc biệt tìm thầy trung y già để học mát-xa, kỹ thuật thực sự rất tốt.
Bạch Âm Yên nhướng mày: “Được, cho em thử xem.”
Đại tiểu thư vừa dứt lời, quản gia Triệu đã tới.
Anh ấy dẫn tôi tới một căn phòng, bên trong có giường spa, còn có mười mấy thiết bị trông rất cao cấp.
Cũng phải, người có tiền sao có thể không có mấy thứ này.
Đại tiểu thư chắc chắn có nhân viên mát-xa riêng.
Tôi đúng là to gan.
Tôi sờ túi lạc vàng.
Liều thôi, gan to bao nhiêu thì thu hoạch nhiều bấy nhiêu.
Tôi mở lọ tinh dầu đặc chế, một mùi hương lan tỏa trong không trung.
Đồ chưa qua kiểm định, tôi không dám dùng trên người Bạch Âm Yên.
Nhưng chỉ cần có mùi hương này là được.
Bạch Âm Yên nằm sấp trên giường.
Tôi bắt đầu thăm dò lực đạo cô ấy có thể chịu được, phải điều chỉnh vừa phải, không thể quá mạnh khiến cô ấy khó chịu, cũng không thể quá nhẹ sẽ không có tác dụng.
Mười mấy phút sau, Bạch Âm Yên đã ngủ, còn ngáy khe khẽ.
Mười mấy người đàn ông đứng xem bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi lại thay đổi.
Đàn ông của đại tiểu thư, tôi không dây vào nổi.
Tôi cất tinh dầu, ngoan ngoãn quay về phòng làm việc.
Vẫn là ở đó mới có cảm giác an toàn.
Ngày hôm sau, tài khoản ngân hàng của tôi nhận được 10 vạn.
Quản gia Triệu nói, là đại tiểu thư thưởng, tối nay còn muốn tôi qua mát-xa.
Không
ngờ đi làm còn có thể làm thêm.
Chưa đến một giờ đã kiếm được 10 vạn.
Tôi hơi muốn cảm ơn Lý Văn Tuấn.
Nếu không phải anh ta, làm sao tôi gặp được người chủ tốt như vậy?