1. Home
  2. He
  3. Ảnh Đế Ngốc Bạch Của Tôi
  4. Chương 6

Ảnh Đế Ngốc Bạch Của Tôi

Chương 6

❮ sau

28

 

Với tôi, hồi tưởng quá khứ chẳng khác nào vạch lại vết sẹo chưa lành.

 

Không đến mức đau thấu tim gan, nhưng máu me đầm đìa.

 

Tôi đăng video làm sáng tỏ mọi chuyện rồi tắt nguồn điện thoại.

 

Tôi nhốt mình trong phòng ngủ, trùm chăn kín mít mà vẫn thấy lạnh run.

 

Đầu óc choáng váng.

 

Lúc thì cảnh ông ta đánh tôi, lúc thì bóng lưng mẹ tôi rời xa tôi, lúc lại là đêm hè Chu Kinh Hạc cùng tôi ngắm pháo hoa.

 

Thật sự rất đẹp.

 

Trong lúc tôi không để ý, đoạn video đã gây ra phản ứng dữ dội.

 

Các cô dì hàng xóm cũ sau khi xem tin tức, đã tìm cách đăng Weibo để bênh vực tôi.

 

[Niệm Niệm không phải loại vô ơn bạc nghĩa, con bé nhớ rõ lòng tốt của từng người trong khu phố, chúng tôi gặp khó khăn gì, Niệm Niệm đều giúp đỡ. Năm ngoái tôi phẫu thuật, chính Niệm Niệm đã tìm bác sĩ giỏi ở bệnh viện lớn, còn ứng trước viện phí cứu mạng tôi. Niệm Niệm là một đứa trẻ tốt, tên khốn kia không xứng làm cha.]

 

Thầy cô giáo cũ cũng lên tiếng làm rõ:

 

[Kinh Niệm quanh năm chỉ mặc một bộ đồng phục, đôi giày vải dưới chân dù đã bong keo vẫn luôn sạch sẽ. Bữa ăn của con bé thường chỉ có bánh mì và nước lọc qua loa, nhưng trong học tập, con bé luôn nghiêm túc hơn bất kỳ ai. Sau khi nổi tiếng, con bé đã nhiều lần quyên góp cho trường học, con bé không hề phụ lòng ai cả.]

 

Lần lượt những bạn học cũ cũng lên tiếng giúp tôi giải thích.

 

Cư dân mạng để lại bình luận dưới video của tôi.

 

[Chắc chị đã phải đi một quãng đường rất xa để đến được với chúng em.]

 

[Chị ơi, nhìn bình minh đẹp quá, cảnh đẹp thế này em ít khi chia sẻ cho người khác lắm, đã xem của hiếm của em rồi thì không được khóc nhè đâu nhé. [Hình ảnh]]

 

[Chị có dịp đến nhà em chơi, em sẽ làm cho chị một bàn tiệc thịnh soạn, không được nữa thì em tự dâng mình lên luôn.]

 

[Ôi, nhìn là biết ngay chị gái ruột chưa từng gặp mặt, bố mẹ em bảo con gái lớn thế này sao không về nhà, bao giờ chị về, bọn em sẽ nấu đồ ăn ngon cho chị.]

 

[Xin lỗi, tôi xin lỗi vì những lời lẽ không hay trước đó.]

 

[Hu hu, nước mắt của tôi không đáng tiền, loại cặn bã như vậy có thể tống vào tù được không.]

 

[……]

 

Khu bình luận tràn ngập những lời lẽ ấm áp.

 

Cuộc đời tôi tan nát, nhưng dường như luôn có người vá víu lại.

 

29

 

Tôi bị đánh thức bởi một tràng tiếng đập cửa dồn dập.

 

Khi tôi mở mắt ra thì đã được Chu Kinh Hạc ôm vào lòng.

 

Mũi tôi toàn là hơi lạnh từ người anh ấy.

 

Anh ấy vội vã bay từ nước ngoài về, vừa xuống máy bay đã chạy thẳng đến nhà tôi.

 

“Xin lỗi Niệm Niệm, anh đến muộn.”

 

Giọng anh ấy tràn đầy áy náy.

 

Anh ấy vội vàng nâng mặt tôi lên xem xét khắp nơi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“May mà em không làm chuyện gì dại dột.”

 

Anh ấy ôm tôi vào lòng, khẽ vuốt lưng tôi.

 

Khiến tôi cảm thấy thật an tâm.

 

Tôi có chút ngơ ngác.

 

“Sao anh lại tới đây?”

 

Chính tôi cũng không nhận ra giọng mình đang run rẩy.

 

Anh ấy xoa đầu tôi, giọng nói dịu dàng nhưng đôi mắt đã hoe đỏ.

 

“Anh đến xem cục đá nhỏ của anh có ăn cơm ngon không, có ngủ ngon không, có nhớ anh nhiều một chút không.”

 

“Nhớ.”

 

Tôi vô thức trả lời.

 

Sau đó lắc lắc cái đầu choáng váng.

 

“Em không nhớ.”

 

Chu Kinh Hạc đột nhiên ghé sát lại, trán chạm trán.

 

“Em sốt rồi, anh đưa em đi bệnh viện.”

 

Anh ấy lo lắng muốn bế tôi đi, nhưng tôi ngăn lại.

 

“Không đi bệnh viện đâu, sợ lắm.”

 

Tôi ôm chặt lấy cánh tay anh ấy.

 

Chu Kinh Hạc hỏi ý kiến bác sĩ rồi cho tôi uống thuốc, vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc tôi.

 

Anh ấy vỗ nhẹ lưng tôi, dỗ tôi ngủ.

 

Đến khi tôi tỉnh lại lần nữa, anh ấy đã mệt mỏi ngủ thiếp đi bên cạnh.

 

Tôi đưa tay định chạm vào đôi lông mày mệt mỏi của anh ấy, nhưng khi chỉ còn cách một ngón tay, tôi khựng lại.

 

Chu Kinh Hạc mở mắt, nắm lấy tay tôi.

 

30

 

Chu Kinh Hạc áp tay tôi lên mặt anh ấy.

 

“Muốn sờ thì cứ sờ, sợ gì chứ.”

 

Quá mệt mỏi khiến giọng anh ấy hơi khàn.

 

Tôi rụt tay lại, nhưng bị anh ấy nắm chặt.

 

Anh ấy ôm lấy eo tôi, hơi thở quấn quýt, vành tai tôi nóng bừng.

 

“Chu Kinh Hạc!”

 

“Thích anh sao không thừa nhận?”

 

Tôi hoảng loạn phủ nhận.

 

“Ai thèm thích anh, anh đừng có nói nhảm…”

 

Còn chưa nói hết câu, đã bị Chu Kinh Hạc chặn lại.

 

“Không thích anh mà khóa cửa nhà em lại dùng ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt à?”

 

“Nếu không thích, sao em lại trân trọng từng món đồ anh tặng?”

 

“Nếu không thích, sao em lại để ảnh chúng ta ngắm pháo hoa ở đầu giường?”

 

“Nếu không thích, sao khi anh gặp tai nạn trên phim trường, em thậm chí còn không kịp thay dép mà chạy ngay đến bệnh viện, ở bên anh suốt một ngày một đêm?”

 

“Em dám nói như vậy mà gọi là không thích sao?”

 

Một giọt lệ trong veo lăn dài trên má Chu Kinh Hạc.

 

Trước những lời chất vấn liên tiếp của anh ấy, tôi im lặng.

 

Cổ họng tôi nghẹn đắng.

 

“Đúng, không thích.”

 

31

 

Chu Kinh Hạc ôm tôi thật chặt, như thể muốn hòa tan tôi vào trong máu thịt anh ấy.

 

“Thạch Đầu, anh biết em đang nói dối, có phải không?”

 

Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.

 

Tim tôi quặn thắt, đau đớn.

 

Tôi cắn chặt môi dưới, cố gắng không bật ra tiếng khóc.

 

Tôi thực sự thích anh ấy.

 

Rất thích, rất thích anh ấy.

 

Từ rất lâu về trước.

 

Nhưng Chu Kinh Hạc tốt như vậy, tôi làm sao xứng đáng được thích anh ấy.

 

Hồi đại học, có người từng nói với tôi.

 

Gia đình tôi là một cái hố không đáy, sẽ chẳng có người đàn ông nào thích một cô gái có gia cảnh như vậy.

 

Mối tình đầu của tôi cũng vì thế mà tan vỡ.

 

Tôi dường như thật sự không xứng có được nhiều thứ.

 

Nhưng con người ta luôn vô thức hướng về những điều tốt đẹp.

 

Rồi lại sợ hãi đánh mất.

 

Cho nên, trước những lần tỏ tình của Chu Kinh Hạc, tôi đã chọn cách trốn tránh, tự lừa dối bản thân.

 

Có lẽ làm bạn bè mới là kết cục tốt nhất cho chúng tôi.

 

Chu Kinh Hạc nâng mặt tôi lên, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt bằng ngón tay.

 

“Thạch Đầu, bất kể người khác nói gì, anh vẫn luôn yêu em, yêu tâm hồn em, yêu phẩm cách của em, yêu cả những khuyết điểm của em. Trên thế giới này còn có rất nhiều người yêu thương em.”

 

“Em không thừa nhận thích anh cũng không sao, anh sẽ tỏ tình 101 lần, 1001 lần, 10001 lần, dù sao chúng ta còn cả đời bên nhau.”

 

Tôi bất giác rơi lệ, sống mũi cay xè.

 

“Em là người đáng giá đến vậy sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, kiên định trả lời.

 

“Niệm Niệm của anh xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất.”

 

Tôi ôm chặt lấy cổ anh ấy, khóc nấc lên.

 

Sự kiên cường và lý trí suốt hơn hai mươi năm qua, vào giờ phút này đã hoàn toàn sụp đổ.

 

32

 

Bố tôi bị mời đến đồn cảnh sát vì tội xâm phạm danh dự của tôi.

 

Ông ta ở trong đó lớn tiếng lăng mạ tôi.

 

Cảnh sát đưa ông ta đi giám định tâm thần.

 

Do uống rượu quanh năm suốt tháng, cồn đã làm tổn thương đến hệ thần kinh, khiến tinh thần của ông ta trở nên bất thường.

 

Ngày được thả ra, ông ta lại dương dương tự đắc đến đòi tiền tôi, khoe khoang rằng mình bình an vô sự, cho rằng pháp luật không thể trừng trị được ông ta.

 

“Được, ông muốn bao nhiêu?”

 

“Hai trăm… không, ba triệu tệ đi.”

 

Tôi đưa ông ta đến một bệnh viện tâm thần ở phía bắc thành phố.

 

Vừa bước vào, ông ta đã bị hộ lý giữ chặt, gào thét một cách khó hiểu.

 

“Con ranh chết tiệt, mày muốn làm gì? Đồ đê tiện, mày bảo bọn họ thả tao ra, con đĩ thối…”

 

Bác sĩ tiêm thuốc an thần cho ông ta, ông ta trợn trừng mắt, từ từ ngã xuống.

 

Tôi mỉm cười vẫy tay với ông ta.

 

Tạm biệt, bố.

 

Hãy sống nốt quãng đời còn lại trong đau khổ, rồi chết đi trong im lặng.

 

Nghe nói giường bên cạnh ông ta là một tội phạm giết người tinh thần thất thường.

 

Ông trời phù hộ tốt nhất là thật.

 

Đi ra khỏi cửa chính, tôi chưa bao giờ nhẹ nhõm như vậy, dường như toàn bộ trọng trách đều bị dỡ xuống.

 

Tôi vẫy tay chia tay với bóng tối nửa đời trước.

 

Tôi giang hai cánh tay vọt vào trong ngực Chu Kinh Hạc.

 

Tôi nhón chân hôn cằm anh ấy.

 

Anh ấy chỉ vào trán, gương mặt, miệng mình.

 

“Còn có nơi này, nơi này, nơi này cũng muốn.”

 

“Oa, anh cũng quá tham lam đi.”

 

“…”

 

Trời chiều kéo bóng lưng dắt tay của hai chúng tôi rất dài.

 

Mặt trời lặn đắm chìm trong biển màu vỏ quýt, gió đêm lưu lạc trong tình yêu chân thành.

 

[Toàn văn – hoàn]

 

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi