Ảnh Đế Ngốc Bạch Của Tôi
Chương 2
❮ sautiếp ❯4
Một trò chơi khất tiền, lại bị tôi biến thành màn tỏ tình.
Đầu bên kia màn hình, Chu Kinh Hạc đang nâng tạ, suýt chút nữa trật khớp hông.
Sau đó khẽ bật cười.
“Kinh Niệm, anh tỏ tình với em 99 lần em không đồng ý, giờ mới nhớ đến anh sao?”
Anh ấy đắc ý ra mặt, nếu có đuôi chắc chắn đã vểnh lên tận trời.
“Muộn rồi! Người phụ nữ xấu xa nhà em, thâm tình đến muộn còn rẻ rúng hơn cỏ rác!”
Giọng điệu oan ức của Chu Kinh Hạc như muốn tràn ra khỏi màn hình.
Tôi không hiểu mô tê gì, vẫn ngây ngốc chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
Giọng anh ấy đột ngột thay đổi.
“Nhưng nếu em đã cố ý tỏ tình với anh, anh vẫn có thể miễn cưỡng suy nghĩ lại.”
“Cho anh ba mươi phút để suy nghĩ.”
“Em đừng im lặng chứ.”
Chu Kinh Hạc hoảng hốt, ném tạ xuống bỏ đi.
Như một cơn lốc xoáy, suýt chút nữa khiến người bên cạnh cảm lạnh.
“Ba mươi giây, được chưa.”
“Thôi được rồi, ba giây, anh là ‘trai nhanh’!”
“Anh đã trộm sổ hộ khẩu ra rồi, đang xếp hàng ở cục dân chính, em mau đến đây.”
“Thôi, hay là anh đi đón em nhé.”
“Nếu em cho anh leo cây, anh sẽ treo cổ ở cục dân chính.”
5
Khu vực bình luận lập tức bị spam.
[Ca, bớt bớt lại, khóe miệng anh còn khó kiểm soát hơn cả AK.]
[Anh bạn à, đừng thả thính nữa, giọng anh nghe như chuột Mickey rồi.]
[Không phải, người bình thường ai lại giấu sổ hộ khẩu trong người chứ!]
[Đây có thể xem là một cách công khai ngầm không, chồng tôi sắp có bạn gái rồi sao?]
[Chỉ thiếu nước ném giấy đăng ký kết hôn vào mặt bạn thôi, còn ngầm gì nữa, chị gái ơi chồng cô đi theo hồ ly tinh khác rồi.]
Hot search Weibo bùng nổ.
#Ảnh đế Chu Kinh Hạc nghi ngờ công khai hẹn hò#
Phía sau còn kèm theo một chữ “Bạo” đỏ chót.
#Chu Kinh Hạc, Kinh Niệm#
#Hai mặt của Ảnh đế hệ câu dẫn#
#Ảnh đế ba giây xuất chinh vì yêu#
6
Tình hình phát triển dần mất kiểm soát.
Rõ ràng mở đầu thấp mà diễn biến lại điên cuồng.
“Kinh Niệm, em nói gì đi chứ!”
Chu Kinh Hạc sắp khóc đến nơi rồi.
Đạo diễn có chút luống cuống, ông ấy bảo tôi tháo tai nghe ra và quay đầu lại.
Tôi mơ hồ cảm thấy tên này đang ủ mưu cho tôi một vố lớn.
Vừa quay người lại.
Không ngờ ông ấy lại làm ra một chuyện động trời.
Chuyện này còn kinh dị hơn cả gặp ma.
Sao lại là Chu Kinh Hạc!
Tôi tối sầm mặt mày.
Haha, tôi thật sự chưa chết.
Thuyền nhẹ đã đâm vào tảng băng lớn, thuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm.
Khuôn mặt đẹp trai đầy vẻ tủi thân của Chu Kinh Hạc được phóng to trên màn hình, giống như một chú chó lớn đang muốn được chủ nhân ôm ấp.
“Niệm Niệm, em đừng phớt lờ anh.”
Đạo diễn nước mắt lưng tròng.
“Cô dỗ dành cậu ta đi, tôi cảm thấy cậu ta sắp tan vỡ đến nơi rồi.”
Tôi: “…”
Ai đó cứu tôi với, tôi sắp nổ tung rồi.
7
Nghĩ đến màn tỏ tình vừa rồi của mình, tôi run rẩy mở miệng giải thích:
“Ừm… Thật ra tôi đang ghi hình chương trình, phát sóng trực tiếp, những lời vừa nói đều là giả, anh đừng coi là thật.”
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “trực tiếp” để chặn miệng anh ấy.
Sợ anh ấy lại phun ra những lời lẽ kinh thiên động địa gì đó.
Rõ ràng là tôi vẫn còn đánh giá thấp cái tên thích thể hiện này.
Chu Kinh Hạc trong phút chốc lòng như tro tàn, anh ấy cười tự giễu.
“Anh đều hiểu, anh đều hiểu cả, anh là lựa chọn E, là Plan B, là tóc chẻ ngọn, là bọt chảy ra từ máy giặt, là bánh quy bị bóp nát trong siêu thị, là kem béo ngậy, là thành phố cô đơn, là cỏ dại ven đường, là thứ bị người ta giẫm đạp. Là cúc áo dự phòng của bộ vest, là chú chó nhỏ bị mắc mưa, là quả quýt thối rữa, là hộp sữa quá hạn, là cánh diều đứt dây, là đóa hướng dương bị vứt bỏ tùy tiện.”
Tôi: “…”
Không thể tin nổi, năm 2023 rồi mà vẫn còn loại người điên khùng thế này.
Tôi bảo anh ấy diễn ít thôi!!!
[Chị mau ôm anh ấy đi, cảm giác như anh ấy sắp vỡ vụn ra rồi.]
[Anh đừng yêu quá sâu đậm như thế, đợi em mang Cục Dân Chính đến cho anh.]
[Không được rồi, mắt tôi sắp ướt nhòe rồi.]
Chu Kinh Hạc ôm ngực, đau khổ không thôi.
“Gió trên sân thượng lớn quá, thổi tan cả em của trước kia, người đã từng yêu anh, và cả anh của hiện tại, người yêu em sâu đậm.”
“Cao quá, anh sợ quá đi mất~”
Gió thổi tóc anh ấy rối bù, trông anh ấy yếu đuối như một đóa hoa mỏng manh.
Tên ngốc này không lẽ nào thực sự muốn tự tử?
“Anh đừng làm chuyện dại dột!”
Giọng tôi gấp gáp.
Trái tim của khán giả trong phòng livestream cũng theo đó mà lên xuống thất thường.
“Vậy em nói xem, rốt cuộc là em có thích anh hay không?”
“Anh sẽ không nhảy đâu, em nghĩ kỹ rồi hãy nói!”
“Nhóc con, tôi là phụ đạo viên của anh à!”
Tôi còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên có tiếng la hét thất thanh.
Trời đất quay cuồng, màn hình tắt ngúm.
8
“Trời ơi.”
Những người xung quanh hít một hơi lạnh.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Chu Kinh Hạc!”
Sau đó, đầu dây bên kia vang lên tiếng hét chói tai của người quản lý Chu Kinh Hạc.
Anh ấy nhặt chiếc điện thoại bị rơi trên mặt đất lên, hướng về phía ống kính xin lỗi.
“Xin lỗi, Kinh Hạc bị mộng du, cậu ấy không sao, đứng trước cục nóng điều hòa nên bị ngã một cái.”
“Đúng vậy, đúng vậy, không cần lo lắng, vết thương đã lành hẳn rồi.”
Tuy anh ấy cười nói, nhưng nghe như đang chửi thề vậy.
“Tôi không có mộng du, tôi rất tỉnh táo, tôi… muốn… đi… đăng… ký… kết… hôn… với… Kinh… Niệm.”
“Cậu xem, đầu óc còn hồ đồ, tôi sẽ đưa cậu ấy đến khoa tâm thần kiểm tra ngay đây.”
Rồi màn hình tắt ngấm.
“Tôi bảo cậu mộng du, thì cậu mộng du!”
Giọng của người quản lý đột nhiên cao vút lên.
Đáng sợ thật, còn hung dữ hơn cả mẹ tôi.
Ghi hình xong, tôi vẫn còn bàng hoàng.
Chị quản lý kích động gọi điện báo tin tôi sắp nổi tiếng rồi.
Số lượng người hâm mộ tăng vọt như tên lửa, hot search thì cứ đứng đầu bảng.
Ôi trời, thà cứ để tôi ở tuyến 18 còn hơn.
Tôi đây không cầu giàu sang phú quý, chỉ mong được sống vui vẻ, thoải mái thôi.
Tuy rằng trong giới, tôi không nổi tiếng, nhưng tôi lại được nhàn hạ, tự do tự tại.
Mỗi năm dành chút thời gian đi du lịch, lúc rảnh rỗi thì xem phim, mua sắm, vui không kể xiết.
Chị quản lý còn trách móc tôi và ảnh đế mập mờ mà giấu chị ấy.
Tôi oan quá, là anh ấy đơn phương phát điên thôi.
Chúng tôi thật sự chỉ là bạn bè thôi!